Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 3. Chiếc áo len

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Ngọc Vân Giang
Ngày gửi: 11h:29' 01-12-2021
Dung lượng: 9.8 MB
Số lượt tải: 25
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Ngọc Vân Giang
Ngày gửi: 11h:29' 01-12-2021
Dung lượng: 9.8 MB
Số lượt tải: 25
Số lượt thích:
0 người
ỦY BAN NHÂN DÂN QUẬN 4
PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TIẾNG VIỆT 3
CHỦ ĐIỂM 3: MÁI ẤM
TẬP ĐỌC: CHIẾC ÁO LEN
Họ và tên giáo viên: Phạm Thị Thùy
Đơn vị: Trường Tiểu học Vĩnh Hội
MÁI ẤM
Tập đọc
Bài: Chiếc áo len
Theo Từ Nguyên Thạch
1. Đọc đúng, rành mạch, biết nghỉ ngơi hợp lý sau dấu chấm, dấu phẩy và giữa các cụm từ; phân biệt được lời người dẫn chuyện với lời các nhân vật.
2. Hiểu ý nghĩa câu chuyện: Anh em phải biết nhường nhịn, yêu thương lẫn nhau.
3. Trả lời được các câu hỏi trong bài.
T
1. Năm nay, mùa đông đến sớm. Gió thổi từng cơn lạnh buốt. Đã hơn một tuần nay, Lan thấy Hòa có chiếc áo len màu vàng thật đẹp. Áo có dây kéo ở giữa, lại có cả mũ để đội khi có gió lạnh hoặc mưa lất phất. Lan đã mặt thử, ấm ơi là ấm. Đêm ấy, em nói với mẹ là em muốn có một chiếc áo len như của bạn Hòa.
2. Mẹ đang định mua áo ấm cho hai anh em Tuấn, Lan. Thấy con gái nói vậy, mẹ bối rối:
Cái áo của Hòa đắt bằng tiền cả hai cái áo của anh em con đấy.
Lan phụng phịu:
- Nhưng con chỉ muốn một chiếc áo như thế thôi.
Dỗi mẹ, Lan đi nằm ngay. Em vờ ngủ.
3. Một lúc lâu, bỗng em nghe tiếng anh Tuấn thì thào với mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ dành hết tiền mua cái áo ấy cho em Lan đi. Con không cần thêm áo đâu.
Giọng mẹ trầm xuống:
- Năm nay trời lạnh lắm. Không có áo ấm, con sẽ ốm mất.
- Con khỏe lắm, mẹ ạ. Con sẽ mặc thêm nhiều áo cũ ở bên trong.
Tiếng mẹ âu yếm:
- Để mẹ nghĩ đã. Con đi ngủ đi.
4. Nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp, Lan ân hận quá. Em muốn ngồi dậy xin lỗi mẹ và anh, nhưng lại xấu hổ vì mình đã vờ ngủ.
Áp mặt xuống gối, em mong trời mau sáng để nói với mẹ: "Con không thích chiếc áo ấy nữa. Mẹ hãy để tiền mua áo ấm cho cả hai anh em."
Theo TỪ NGUYÊN THẠCH
lạnh buốt
lất phất
bối rối
phụng phịu
cuộn tròn
uốt
uôn
ất
ất
r
iu
tr
thì thào
l
l
- Áo có dây kéo ở giữa, lại có cả mũ để đội khi có gió lạnh hoặc mưa lất phất.
T
1. Năm nay, mùa đông đến sớm. Gió thổi từng cơn lạnh buốt. Đã hơn một tuần nay, Lan thấy Hòa có chiếc áo len màu vàng thật đẹp. Áo có dây kéo ở giữa, lại có cả mũ để đội khi có gió lạnh hoặc mưa lất phất. Lan đã mặt thử, ấm ơi là ấm. Đêm ấy, em nói với mẹ là em muốn có một chiếc áo len như của bạn Hòa.
2. Mẹ đang định mua áo ấm cho hai anh em Tuấn, Lan. Thấy con gái nói vậy, mẹ bối rối:
Cái áo của Hòa đắt bằng tiền cả hai cái áo của anh em con đấy.
Lan phụng phịu:
- Nhưng con chỉ muốn một chiếc áo như thế thôi.
Dỗi mẹ, Lan đi nằm ngay. Em vờ ngủ.
3. Một lúc lâu, bỗng em nghe tiếng anh Tuấn thì thào với mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ dành hết tiền mua cái áo ấy cho em Lan đi. Con không cần thêm áo đâu.
Giọng mẹ trầm xuống:
- Năm nay trời lạnh lắm. Không có áo ấm, con sẽ ốm mất.
- Con khỏe lắm, mẹ ạ. Con sẽ mặc thêm nhiều áo cũ ở bên trong.
Tiếng mẹ âu yếm:
- Để mẹ nghĩ đã. Con đi ngủ đi.
4. Nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp, Lan ân hận quá. Em muốn ngồi dậy xin lỗi mẹ và anh, nhưng lại xấu hổ vì mình đã vờ ngủ.
Áp mặt xuống gối, em mong trời mau sáng để nói với mẹ: "Con không thích chiếc áo ấy nữa. Mẹ hãy để tiền mua áo ấm cho cả hai anh em."
Theo TỪ NGUYÊN THẠCH
Tìm hiểu bài
1. Chiếc áo len của bạn Hòa đẹp và tiện lợi như thế nào?
1. Năm nay, mùa đông đến sớm. Gió thổi từng cơn lạnh buốt. Đã hơn một tuần nay, Lan thấy Hòa có chiếc áo len màu vàng thật đẹp. Áo có dây kéo ở giữa, lại có cả mũ để đội khi gió có lạnh hoặc mưa lất phất. Lan đã mặt thử, ấm ơi là ấm. Đêm ấy, em nói với mẹ là em muốn có một chiếc áo len như của bạn Hòa.
- Áo có màu vàng, có dây kéo ở giữa, có cả mũ để đội khi có gió
hoặc mưa lất phất; ấm ơi là ấm.
2. Vì sao Lan dỗi mẹ?
- Vì mẹ nói rằng mẹ không thể mua chiếc áo đắt như vậy.
2. Mẹ đang định mua áo ấm cho hai anh em Tuấn, Lan. Thấy con gái nói vậy, mẹ bối rối:
Cái áo của Hòa đắt bằng tiền cả hai cái áo của anh em con đấy.
Lan phụng phịu:
- Nhưng con chỉ muốn một chiếc áo như thế thôi.
Dỗi mẹ, Lan đi nằm ngay. Em vờ ngủ.
3. Anh Tuấn nói với mẹ những gì?
- Anh Tuấn nói với mẹ là mẹ hãy để cả số tiền ấy mua áo len
đẹp cho Lan, còn mình thì mặc nhiều áo cũ cũng được.
3. Một lúc lâu, bỗng em nghe tiếng anh Tuấn thì thào với mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ dành hết tiền mua áo ấy cho em Lan đi. Con không cần thêm áo đâu.
Giọng mẹ trầm xuống:
- Năm nay trời lạnh lắm. Không có áo ấm, con sẽ ốm mất.
- Con khỏe lắm, mẹ ạ. Con sẽ mặc thêm nhiều áo cũ ở bên trong.
Tiếng mẹ âu yếm:
- Để mẹ nghĩ đã. Con đi ngủ đi.
- Lan ân hận vì đã làm mẹ buồn, Lan thấy mình ích kỉ, chỉ nghĩ tới bản thân mà không nghĩ tới anh.
4.Vì sao Lan ân hận?
Nội dung bài :
- Anh em phải biết nhường nhịn, yêu thương
lẫn nhau.
5. Tìm một tên khác cho truyện?
- Ba mẹ con và chiếc áo len.
- Bài học của Lan.
- Tấm lòng của người anh.
Luyện đọc diễn cảm
Giọng đọc:
* Giọng đọc toàn bài: Tình cảm, nhẹ nhàng.
* Lưu ý giọng đọc của từng nhân vật:
- Giọng mẹ:
+ Bối rối khi nói với Lan.
+ Âu yếm, cảm động khi nói với Tuấn.
- Giọng Lan: Phụng phịu làm nũng.
- Giọng anh Tuấn: Nhỏ nhẹ, thì thào nhưng dứt khoát.
2. Mẹ đang định mua áo ấm cho hai anh em Tuấn, Lan. Thấy con gái nói vậy, mẹ bối rối:
Cái áo của Hòa đắt bằng tiền cả hai cái áo của anh em con đấy.
Lan phụng phịu:
- Nhưng con chỉ muốn một chiếc áo như thế thôi.
Dỗi mẹ, Lan đi nằm ngay. Em vờ ngủ.
Cô chúc các con luôn chăm ngoan và học tốt !
PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TIẾNG VIỆT 3
CHỦ ĐIỂM 3: MÁI ẤM
TẬP ĐỌC: CHIẾC ÁO LEN
Họ và tên giáo viên: Phạm Thị Thùy
Đơn vị: Trường Tiểu học Vĩnh Hội
MÁI ẤM
Tập đọc
Bài: Chiếc áo len
Theo Từ Nguyên Thạch
1. Đọc đúng, rành mạch, biết nghỉ ngơi hợp lý sau dấu chấm, dấu phẩy và giữa các cụm từ; phân biệt được lời người dẫn chuyện với lời các nhân vật.
2. Hiểu ý nghĩa câu chuyện: Anh em phải biết nhường nhịn, yêu thương lẫn nhau.
3. Trả lời được các câu hỏi trong bài.
T
1. Năm nay, mùa đông đến sớm. Gió thổi từng cơn lạnh buốt. Đã hơn một tuần nay, Lan thấy Hòa có chiếc áo len màu vàng thật đẹp. Áo có dây kéo ở giữa, lại có cả mũ để đội khi có gió lạnh hoặc mưa lất phất. Lan đã mặt thử, ấm ơi là ấm. Đêm ấy, em nói với mẹ là em muốn có một chiếc áo len như của bạn Hòa.
2. Mẹ đang định mua áo ấm cho hai anh em Tuấn, Lan. Thấy con gái nói vậy, mẹ bối rối:
Cái áo của Hòa đắt bằng tiền cả hai cái áo của anh em con đấy.
Lan phụng phịu:
- Nhưng con chỉ muốn một chiếc áo như thế thôi.
Dỗi mẹ, Lan đi nằm ngay. Em vờ ngủ.
3. Một lúc lâu, bỗng em nghe tiếng anh Tuấn thì thào với mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ dành hết tiền mua cái áo ấy cho em Lan đi. Con không cần thêm áo đâu.
Giọng mẹ trầm xuống:
- Năm nay trời lạnh lắm. Không có áo ấm, con sẽ ốm mất.
- Con khỏe lắm, mẹ ạ. Con sẽ mặc thêm nhiều áo cũ ở bên trong.
Tiếng mẹ âu yếm:
- Để mẹ nghĩ đã. Con đi ngủ đi.
4. Nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp, Lan ân hận quá. Em muốn ngồi dậy xin lỗi mẹ và anh, nhưng lại xấu hổ vì mình đã vờ ngủ.
Áp mặt xuống gối, em mong trời mau sáng để nói với mẹ: "Con không thích chiếc áo ấy nữa. Mẹ hãy để tiền mua áo ấm cho cả hai anh em."
Theo TỪ NGUYÊN THẠCH
lạnh buốt
lất phất
bối rối
phụng phịu
cuộn tròn
uốt
uôn
ất
ất
r
iu
tr
thì thào
l
l
- Áo có dây kéo ở giữa, lại có cả mũ để đội khi có gió lạnh hoặc mưa lất phất.
T
1. Năm nay, mùa đông đến sớm. Gió thổi từng cơn lạnh buốt. Đã hơn một tuần nay, Lan thấy Hòa có chiếc áo len màu vàng thật đẹp. Áo có dây kéo ở giữa, lại có cả mũ để đội khi có gió lạnh hoặc mưa lất phất. Lan đã mặt thử, ấm ơi là ấm. Đêm ấy, em nói với mẹ là em muốn có một chiếc áo len như của bạn Hòa.
2. Mẹ đang định mua áo ấm cho hai anh em Tuấn, Lan. Thấy con gái nói vậy, mẹ bối rối:
Cái áo của Hòa đắt bằng tiền cả hai cái áo của anh em con đấy.
Lan phụng phịu:
- Nhưng con chỉ muốn một chiếc áo như thế thôi.
Dỗi mẹ, Lan đi nằm ngay. Em vờ ngủ.
3. Một lúc lâu, bỗng em nghe tiếng anh Tuấn thì thào với mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ dành hết tiền mua cái áo ấy cho em Lan đi. Con không cần thêm áo đâu.
Giọng mẹ trầm xuống:
- Năm nay trời lạnh lắm. Không có áo ấm, con sẽ ốm mất.
- Con khỏe lắm, mẹ ạ. Con sẽ mặc thêm nhiều áo cũ ở bên trong.
Tiếng mẹ âu yếm:
- Để mẹ nghĩ đã. Con đi ngủ đi.
4. Nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp, Lan ân hận quá. Em muốn ngồi dậy xin lỗi mẹ và anh, nhưng lại xấu hổ vì mình đã vờ ngủ.
Áp mặt xuống gối, em mong trời mau sáng để nói với mẹ: "Con không thích chiếc áo ấy nữa. Mẹ hãy để tiền mua áo ấm cho cả hai anh em."
Theo TỪ NGUYÊN THẠCH
Tìm hiểu bài
1. Chiếc áo len của bạn Hòa đẹp và tiện lợi như thế nào?
1. Năm nay, mùa đông đến sớm. Gió thổi từng cơn lạnh buốt. Đã hơn một tuần nay, Lan thấy Hòa có chiếc áo len màu vàng thật đẹp. Áo có dây kéo ở giữa, lại có cả mũ để đội khi gió có lạnh hoặc mưa lất phất. Lan đã mặt thử, ấm ơi là ấm. Đêm ấy, em nói với mẹ là em muốn có một chiếc áo len như của bạn Hòa.
- Áo có màu vàng, có dây kéo ở giữa, có cả mũ để đội khi có gió
hoặc mưa lất phất; ấm ơi là ấm.
2. Vì sao Lan dỗi mẹ?
- Vì mẹ nói rằng mẹ không thể mua chiếc áo đắt như vậy.
2. Mẹ đang định mua áo ấm cho hai anh em Tuấn, Lan. Thấy con gái nói vậy, mẹ bối rối:
Cái áo của Hòa đắt bằng tiền cả hai cái áo của anh em con đấy.
Lan phụng phịu:
- Nhưng con chỉ muốn một chiếc áo như thế thôi.
Dỗi mẹ, Lan đi nằm ngay. Em vờ ngủ.
3. Anh Tuấn nói với mẹ những gì?
- Anh Tuấn nói với mẹ là mẹ hãy để cả số tiền ấy mua áo len
đẹp cho Lan, còn mình thì mặc nhiều áo cũ cũng được.
3. Một lúc lâu, bỗng em nghe tiếng anh Tuấn thì thào với mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ dành hết tiền mua áo ấy cho em Lan đi. Con không cần thêm áo đâu.
Giọng mẹ trầm xuống:
- Năm nay trời lạnh lắm. Không có áo ấm, con sẽ ốm mất.
- Con khỏe lắm, mẹ ạ. Con sẽ mặc thêm nhiều áo cũ ở bên trong.
Tiếng mẹ âu yếm:
- Để mẹ nghĩ đã. Con đi ngủ đi.
- Lan ân hận vì đã làm mẹ buồn, Lan thấy mình ích kỉ, chỉ nghĩ tới bản thân mà không nghĩ tới anh.
4.Vì sao Lan ân hận?
Nội dung bài :
- Anh em phải biết nhường nhịn, yêu thương
lẫn nhau.
5. Tìm một tên khác cho truyện?
- Ba mẹ con và chiếc áo len.
- Bài học của Lan.
- Tấm lòng của người anh.
Luyện đọc diễn cảm
Giọng đọc:
* Giọng đọc toàn bài: Tình cảm, nhẹ nhàng.
* Lưu ý giọng đọc của từng nhân vật:
- Giọng mẹ:
+ Bối rối khi nói với Lan.
+ Âu yếm, cảm động khi nói với Tuấn.
- Giọng Lan: Phụng phịu làm nũng.
- Giọng anh Tuấn: Nhỏ nhẹ, thì thào nhưng dứt khoát.
2. Mẹ đang định mua áo ấm cho hai anh em Tuấn, Lan. Thấy con gái nói vậy, mẹ bối rối:
Cái áo của Hòa đắt bằng tiền cả hai cái áo của anh em con đấy.
Lan phụng phịu:
- Nhưng con chỉ muốn một chiếc áo như thế thôi.
Dỗi mẹ, Lan đi nằm ngay. Em vờ ngủ.
Cô chúc các con luôn chăm ngoan và học tốt !
 









Các ý kiến mới nhất