Tuần 19. Người công dân số Một (tiếp theo)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Tố Uyên
Ngày gửi: 16h:35' 24-01-2022
Dung lượng: 788.5 KB
Số lượt tải: 200
Nguồn:
Người gửi: Tố Uyên
Ngày gửi: 16h:35' 24-01-2022
Dung lượng: 788.5 KB
Số lượt tải: 200
Số lượt thích:
0 người
Hướng dẫn học trang 10
MỤC TIÊU
1. Đọc – hiểu phần 2 trích đoạn Người công dân số 1.
Thứ ngày tháng năm 2022
Tiếng Việt
BÀI 19A. NGƯỜI CÔNG DÂN SỐ 1 (Tiếp theo) (tiết 1)
HOẠT ĐỘNG CƠ BẢN
Bức tranh vẽ lại không gian một căn phòng đơn sơ nhưng ngăn nắp, có hai thanh niên (anh Thành và anh Lê) đang trao đổi bàn bạc điều gì đó dưới ngọn đèn dầu, người thanh niên đứng ở cửa (anh Mai) xuất hiện tới thông báo tin tức cho hai người trong phòng.
1. Quan sát bức tranh sau và cho biết tranh vẽ cảnh gì?
2. Nghe thầy cô (hoặc bạn) đọc bài:
NGƯỜI CÔNG DÂN SỐ 1 (Tiếp theo)
Người công dân số Một (tiếp theo)
Lê: - Phải, chúng ta là con dân nước Việt. Nhưng chúng ta sẽ làm được cái gì nào? cái gì nào? Súng kíp của ta mới bắn được một phát thì sung của họ đã bắn được năm, sáu mươi phát. Quant a lạy súng thần công bốn lạy rồi mới bắn, trong khi ấy đại bác của họ đã bắn được hai mươi viên. Những công dân yếu ớt như anh với tôi thì làm được gì?
Thành: - Tôi muốn đi sang nước họ. Để giành lại non sông, chỉ có hùng tâm tráng khí chưa đủ, phải có trí, có lực… Tôi muốn sang nước họ, xem cách làm ăn của họ, học cái trí khôn của họ để về cứu dân mình…
Lê: - Anh ơi, Phú Lãng Sa ở xa lắm đấy. Tàu biển chạy hàng tháng mới tới nơi. Một suất vé hàng ngàn đồng. Lấy tiền đâu mà đi?
Thành: - Tiền đây chứ đâu? (Xoè hai bàn tay ra) Tôi có anh bạn tên là Mai, quê Hải Phòng. Anh ấy làm bếp dưới tàu La-tút-sơ Tơ-rê-vin. Tôi đang nhờ anh ấy xin cho một chân gì đó….
Lê: - Vất vả lắm. Lại còn say sóng nữa…
(Có tiếng gõ cửa. Anh Mai vào.)
Mai: - (Với anh Lê) Chào ông. (Quay sang anh Thành) Anh Thành ạ, tôi đã xin được cho anh một chân phụ bếp.
Thành: - Cảm ơn anh. Bao giờ phải trình diện?
Mai: - Càng sớm càng tốt. Nhưng đêm nay anh hãy nghĩ kĩ đi đã. Vất vả, khó nhọc lắm đấy. Sóng Biển Đỏ rất dữ dội, có thể chết được. Mà chết thì người ta bỏ vào áo quan, bắn một loạt súng chào, rồi “A-lê hấp!”, cho phăng xuống biển là rồi đời.
Thành: - Tôi nghĩ kĩ lắm rồi. Làm thân nô lệ mà muốn xoá bỏ kiếp nô lệ thì sẽ thành công dân, còn yên phận nô lệ thì mãi mãi là đầy tớ cho người ta…. Đi ngay có được không, anh?
Mai: - Cũng được.
(Thành cho sách vào túi quần áo, khoác lên vai.)
Lê: - Này… Còn ngọn đèn hoa kì…
Thành: - Sẽ có một ngòn đèn khác anh ạ. Chào anh nhé! (Cùng Mai đi ra cửa)
Lê: - Ch… ào!
(Tắt đèn)
Theo HÀ VĂN CẦU – VŨ ĐÌNH PHÒNG
3. Chọn lời giải nghĩa ở cột B phù hợp với từ ngữ ở cột A
Bài văn có mấy đoạn?
4. CÙNGLUYỆN ĐỌC
Đọc tiếp nối hai đoạn: Đoạn 1 (từ đầu đến lại còn say sóng nữa); Đoạn 2 (phần còn lại). Chú ý đọc phân biệt rõ lời các nhân vật: anh Thành, anh Lê, anh Mai.
Người công dân số Một (tiếp theo)
Lê: - Phải, chúng ta là con dân nước Việt. Nhưng chúng ta sẽ làm được cái gì nào? cái gì nào? Súng kíp của ta mới bắn được một phát thì sung của họ đã bắn được năm, sáu mươi phát. Quant a lạy súng thần công bốn lạy rồi mới bắn, trong khi ấy đại bác của họ đã bắn được hai mươi viên. Những công dân yếu ớt như anh với tôi thì làm được gì?
Thành: - Tôi muốn đi sang nước họ. Để giành lại non sông, chỉ có hùng tâm tráng khí chưa đủ, phải có trí, có lực… Tôi muốn sang nước họ, xem cách làm ăn của họ, học cái trí khôn của họ để về cứu dân mình…
Lê: - Anh ơi, Phú Lãng Sa ở xa lắm đấy. Tàu biển chạy hàng tháng mới tới nơi. Một suất vé hàng ngàn đồng. Lấy tiền đâu mà đi?
Thành: - Tiền đây chứ đâu? (Xoè hai bàn tay ra) Tôi có anh bạn tên là Mai, quê Hải Phòng. Anh ấy làm bếp dưới tàu La-tút-sơ Tơ-rê-vin. Tôi đang nhờ anh ấy xin cho một chân gì đó….
Lê: - Vất vả lắm. Lại còn say sóng nữa…
(Có tiếng gõ cửa. Anh Mai vào.)
Mai: - (Với anh Lê) Chào ông. (Quay sang anh Thành) Anh Thành ạ, tôi đã xin được cho anh một chân phụ bếp.
Thành: - Cảm ơn anh. Bao giờ phải trình diện?
Mai: - Càng sớm càng tốt. Nhưng đêm nay anh hãy nghĩ kĩ đi đã. Vất vả, khó nhọc lắm đấy. Sóng Biển Đỏ rất dữ dội, có thể chết được. Mà chết thì người ta bỏ vào áo quan, bắn một loạt súng chào, rồi “A-lê hấp!”, cho phăng xuống biển là rồi đời.
Thành: - Tôi nghĩ kĩ lắm rồi. Làm thân nô lệ mà muốn xoá bỏ kiếp nô lệ thì sẽ thành công dân, còn yên phận nô lệ thì mãi mãi là đầy tớ cho người ta…. Đi ngay có được không, anh?
Mai: - Cũng được.
(Thành cho sách vào túi quần áo, khoác lên vai.)
Lê: - Này… Còn ngọn đèn hoa kì…
Thành: - Sẽ có một ngòn đèn khác anh ạ. Chào anh nhé! (Cùng Mai đi ra cửa)
Lê: - Ch… ào!
(Tắt đèn)
Theo HÀ VĂN CẦU – VŨ ĐÌNH PHÒNG
5. Suy nghĩ, trả lời câu hỏi:
1) Anh Lê, anh Thành đều là những thanh niên yêu nước, nhưng giữa họ có gì khác nhau?
- Anh Lê là người có tâm lí tự tin, cam chịu cảnh sống nô lệ vì cảm thấy mình yếu đuối, nhỏ bé trước sức mạnh vật chất của kẻ xâm lược.
- Anh Thành: Không cam chịu, ngược lại rất tin tưởng con đường mình đã chọn: ra nước ngoài học cái mới để về cứu nước, cứu dân.
2) Quyết tâm của anh Thành đi tìm đường cứu nước được thể hiện qua những lời nói, cử chỉ nào? Tìm và viết vào bảng nhóm?
z
3) “Người công dân số Một” trong đoạn kịch là ai? Vì sao có thể gọi như vậy?
Người công dân số một trong đoạn kịch là Nguyễn Tất Thành. Có thể gọi như vậy vì ý thức là công dân của một nước Việt Nam độc lập đã sớm hình thành trong tư tưởng của Người.
Nội dung :
Qua việc Nguyễn Tất Thành quyết tâm đi tìm đường cứu nước, cứu dân, tác giả ca ngợi lòng yêu nước, tần nhìn xa và quyết tâm cứu nước của người thanh niên Nguyễn Tất Thành.
Qua việc Nguyễn Tất Thành quyết tâm đi tìm đường cứu nước, cứu dân, tác giả ca ngợi điều gì ?
6. Đọc phân vai
- Đọc phân vai trích đoạn kịch theo nhóm 4 người: người dẫn chuyện, anh Thành, anh Lê, anh Mai.
DẶN DÒ
MỤC TIÊU
1. Đọc – hiểu phần 2 trích đoạn Người công dân số 1.
Thứ ngày tháng năm 2022
Tiếng Việt
BÀI 19A. NGƯỜI CÔNG DÂN SỐ 1 (Tiếp theo) (tiết 1)
HOẠT ĐỘNG CƠ BẢN
Bức tranh vẽ lại không gian một căn phòng đơn sơ nhưng ngăn nắp, có hai thanh niên (anh Thành và anh Lê) đang trao đổi bàn bạc điều gì đó dưới ngọn đèn dầu, người thanh niên đứng ở cửa (anh Mai) xuất hiện tới thông báo tin tức cho hai người trong phòng.
1. Quan sát bức tranh sau và cho biết tranh vẽ cảnh gì?
2. Nghe thầy cô (hoặc bạn) đọc bài:
NGƯỜI CÔNG DÂN SỐ 1 (Tiếp theo)
Người công dân số Một (tiếp theo)
Lê: - Phải, chúng ta là con dân nước Việt. Nhưng chúng ta sẽ làm được cái gì nào? cái gì nào? Súng kíp của ta mới bắn được một phát thì sung của họ đã bắn được năm, sáu mươi phát. Quant a lạy súng thần công bốn lạy rồi mới bắn, trong khi ấy đại bác của họ đã bắn được hai mươi viên. Những công dân yếu ớt như anh với tôi thì làm được gì?
Thành: - Tôi muốn đi sang nước họ. Để giành lại non sông, chỉ có hùng tâm tráng khí chưa đủ, phải có trí, có lực… Tôi muốn sang nước họ, xem cách làm ăn của họ, học cái trí khôn của họ để về cứu dân mình…
Lê: - Anh ơi, Phú Lãng Sa ở xa lắm đấy. Tàu biển chạy hàng tháng mới tới nơi. Một suất vé hàng ngàn đồng. Lấy tiền đâu mà đi?
Thành: - Tiền đây chứ đâu? (Xoè hai bàn tay ra) Tôi có anh bạn tên là Mai, quê Hải Phòng. Anh ấy làm bếp dưới tàu La-tút-sơ Tơ-rê-vin. Tôi đang nhờ anh ấy xin cho một chân gì đó….
Lê: - Vất vả lắm. Lại còn say sóng nữa…
(Có tiếng gõ cửa. Anh Mai vào.)
Mai: - (Với anh Lê) Chào ông. (Quay sang anh Thành) Anh Thành ạ, tôi đã xin được cho anh một chân phụ bếp.
Thành: - Cảm ơn anh. Bao giờ phải trình diện?
Mai: - Càng sớm càng tốt. Nhưng đêm nay anh hãy nghĩ kĩ đi đã. Vất vả, khó nhọc lắm đấy. Sóng Biển Đỏ rất dữ dội, có thể chết được. Mà chết thì người ta bỏ vào áo quan, bắn một loạt súng chào, rồi “A-lê hấp!”, cho phăng xuống biển là rồi đời.
Thành: - Tôi nghĩ kĩ lắm rồi. Làm thân nô lệ mà muốn xoá bỏ kiếp nô lệ thì sẽ thành công dân, còn yên phận nô lệ thì mãi mãi là đầy tớ cho người ta…. Đi ngay có được không, anh?
Mai: - Cũng được.
(Thành cho sách vào túi quần áo, khoác lên vai.)
Lê: - Này… Còn ngọn đèn hoa kì…
Thành: - Sẽ có một ngòn đèn khác anh ạ. Chào anh nhé! (Cùng Mai đi ra cửa)
Lê: - Ch… ào!
(Tắt đèn)
Theo HÀ VĂN CẦU – VŨ ĐÌNH PHÒNG
3. Chọn lời giải nghĩa ở cột B phù hợp với từ ngữ ở cột A
Bài văn có mấy đoạn?
4. CÙNGLUYỆN ĐỌC
Đọc tiếp nối hai đoạn: Đoạn 1 (từ đầu đến lại còn say sóng nữa); Đoạn 2 (phần còn lại). Chú ý đọc phân biệt rõ lời các nhân vật: anh Thành, anh Lê, anh Mai.
Người công dân số Một (tiếp theo)
Lê: - Phải, chúng ta là con dân nước Việt. Nhưng chúng ta sẽ làm được cái gì nào? cái gì nào? Súng kíp của ta mới bắn được một phát thì sung của họ đã bắn được năm, sáu mươi phát. Quant a lạy súng thần công bốn lạy rồi mới bắn, trong khi ấy đại bác của họ đã bắn được hai mươi viên. Những công dân yếu ớt như anh với tôi thì làm được gì?
Thành: - Tôi muốn đi sang nước họ. Để giành lại non sông, chỉ có hùng tâm tráng khí chưa đủ, phải có trí, có lực… Tôi muốn sang nước họ, xem cách làm ăn của họ, học cái trí khôn của họ để về cứu dân mình…
Lê: - Anh ơi, Phú Lãng Sa ở xa lắm đấy. Tàu biển chạy hàng tháng mới tới nơi. Một suất vé hàng ngàn đồng. Lấy tiền đâu mà đi?
Thành: - Tiền đây chứ đâu? (Xoè hai bàn tay ra) Tôi có anh bạn tên là Mai, quê Hải Phòng. Anh ấy làm bếp dưới tàu La-tút-sơ Tơ-rê-vin. Tôi đang nhờ anh ấy xin cho một chân gì đó….
Lê: - Vất vả lắm. Lại còn say sóng nữa…
(Có tiếng gõ cửa. Anh Mai vào.)
Mai: - (Với anh Lê) Chào ông. (Quay sang anh Thành) Anh Thành ạ, tôi đã xin được cho anh một chân phụ bếp.
Thành: - Cảm ơn anh. Bao giờ phải trình diện?
Mai: - Càng sớm càng tốt. Nhưng đêm nay anh hãy nghĩ kĩ đi đã. Vất vả, khó nhọc lắm đấy. Sóng Biển Đỏ rất dữ dội, có thể chết được. Mà chết thì người ta bỏ vào áo quan, bắn một loạt súng chào, rồi “A-lê hấp!”, cho phăng xuống biển là rồi đời.
Thành: - Tôi nghĩ kĩ lắm rồi. Làm thân nô lệ mà muốn xoá bỏ kiếp nô lệ thì sẽ thành công dân, còn yên phận nô lệ thì mãi mãi là đầy tớ cho người ta…. Đi ngay có được không, anh?
Mai: - Cũng được.
(Thành cho sách vào túi quần áo, khoác lên vai.)
Lê: - Này… Còn ngọn đèn hoa kì…
Thành: - Sẽ có một ngòn đèn khác anh ạ. Chào anh nhé! (Cùng Mai đi ra cửa)
Lê: - Ch… ào!
(Tắt đèn)
Theo HÀ VĂN CẦU – VŨ ĐÌNH PHÒNG
5. Suy nghĩ, trả lời câu hỏi:
1) Anh Lê, anh Thành đều là những thanh niên yêu nước, nhưng giữa họ có gì khác nhau?
- Anh Lê là người có tâm lí tự tin, cam chịu cảnh sống nô lệ vì cảm thấy mình yếu đuối, nhỏ bé trước sức mạnh vật chất của kẻ xâm lược.
- Anh Thành: Không cam chịu, ngược lại rất tin tưởng con đường mình đã chọn: ra nước ngoài học cái mới để về cứu nước, cứu dân.
2) Quyết tâm của anh Thành đi tìm đường cứu nước được thể hiện qua những lời nói, cử chỉ nào? Tìm và viết vào bảng nhóm?
z
3) “Người công dân số Một” trong đoạn kịch là ai? Vì sao có thể gọi như vậy?
Người công dân số một trong đoạn kịch là Nguyễn Tất Thành. Có thể gọi như vậy vì ý thức là công dân của một nước Việt Nam độc lập đã sớm hình thành trong tư tưởng của Người.
Nội dung :
Qua việc Nguyễn Tất Thành quyết tâm đi tìm đường cứu nước, cứu dân, tác giả ca ngợi lòng yêu nước, tần nhìn xa và quyết tâm cứu nước của người thanh niên Nguyễn Tất Thành.
Qua việc Nguyễn Tất Thành quyết tâm đi tìm đường cứu nước, cứu dân, tác giả ca ngợi điều gì ?
6. Đọc phân vai
- Đọc phân vai trích đoạn kịch theo nhóm 4 người: người dẫn chuyện, anh Thành, anh Lê, anh Mai.
DẶN DÒ
 







Các ý kiến mới nhất