Tuần 6. Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Bùi Diệu Linh
Ngày gửi: 14h:25' 17-04-2023
Dung lượng: 2.1 MB
Số lượt tải: 105
Nguồn:
Người gửi: Bùi Diệu Linh
Ngày gửi: 14h:25' 17-04-2023
Dung lượng: 2.1 MB
Số lượt tải: 105
Số lượt thích:
0 người
PHÒNG GD&ĐT YÊN KHÁNH
TRƯỜNG TIỂU HỌC KHÁNH CÔNG
Chào mừng quý thầy cô
giáo về dự giờ, thăm lớp!
Môn Tập Đọc Lớp 4
Gv: Bùi Diệu Linh
GÀ MẸ
TÌM CON
Trong bài Gà Trống và Cáo, Cáo đã
làm gì để dụ Gà Trống xuống đất?
A.Cáo cho Gà Trống thóc.
B.Cáo vui vẻ mời Gà Trống xuống
đất.
C. Cáo đon đả mời Gà Trống
xuống đất và thông báo tin mới:
từ rày muôn loài kết thân
Bài thơ Gà trống và Cáo muốn nói
với chúng ta điều gì?
A. Gà Trống không tin Cáo.
B. Hãy cảnh giác trước kẻ xấu,
chớ tin những lời ngọt ngào.
C. Cáo gian ngoan mắc mưu
Gà Trống.
Luyện đọc câu :
Chơi một lúc mới nhớ lời
mẹ dặn, em vội chạy một mạch
đến cửa hàng mua thuốc rồi
mang về nhà.
Luyện đọc câu :
Chơi một lúc mới nhớ lời
mẹ dặn,/em vội chạy một mạch
đến cửa hàng / mua thuốc / rồi
mang về nhà. //
Dằn vặt: làm cho đau đớn, buồn
khổ một cách dai dẳng. Nghĩa trong
bài: tự trách mình.
Nội dung:
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
thể hiện tình yêu thương ông, có
ý thức trách nhiệm với người
thân. Cậu rất trung thực và
nghiêm khắc với lỗi lầm của
bản thân.
Luyện đọc diễn cảm :
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt
thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã
qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua
thuốc về chậm mà ông chết.” - An-đrây-ca
oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe.
Mẹ an ủi em :
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc
nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con
vừa ra khỏi nhà.
Luyện đọc diễn cảm :
Bước vào phòng ông nằm,/ em hoảng hốt
thấy mẹ đang khóc nấc lên. // Thì ra ông đã
qua đời. // “Chỉ vì mình mải chơi bóng, / mua
thuốc về chậm mà ông chết.” // - An-đrây-ca
oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. //
Mẹ an ủi em ://
- Không, / con không có lỗi. // Chẳng
thuốc nào cứu nổi ông đâu. // Ông đã mất từ
lúc con vừa ra khỏi nhà. //
Luyện đọc diễn cảm :
Bước vào phòng ông nằm,/ em hoảng hốt
thấy mẹ đang khóc nấc lên. // Thì ra ông đã
qua đời. // “Chỉ vì mình mải chơi bóng, / mua
thuốc về chậm mà ông chết.” // - An-đrây-ca
oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. //
Mẹ an ủi em ://
- Không, / con không có lỗi. // Chẳng
thuốc nào cứu nổi ông đâu. // Ông đã mất từ
lúc con vừa ra khỏi nhà. //
TRƯỜNG TIỂU HỌC KHÁNH CÔNG
Chào mừng quý thầy cô
giáo về dự giờ, thăm lớp!
Môn Tập Đọc Lớp 4
Gv: Bùi Diệu Linh
GÀ MẸ
TÌM CON
Trong bài Gà Trống và Cáo, Cáo đã
làm gì để dụ Gà Trống xuống đất?
A.Cáo cho Gà Trống thóc.
B.Cáo vui vẻ mời Gà Trống xuống
đất.
C. Cáo đon đả mời Gà Trống
xuống đất và thông báo tin mới:
từ rày muôn loài kết thân
Bài thơ Gà trống và Cáo muốn nói
với chúng ta điều gì?
A. Gà Trống không tin Cáo.
B. Hãy cảnh giác trước kẻ xấu,
chớ tin những lời ngọt ngào.
C. Cáo gian ngoan mắc mưu
Gà Trống.
Luyện đọc câu :
Chơi một lúc mới nhớ lời
mẹ dặn, em vội chạy một mạch
đến cửa hàng mua thuốc rồi
mang về nhà.
Luyện đọc câu :
Chơi một lúc mới nhớ lời
mẹ dặn,/em vội chạy một mạch
đến cửa hàng / mua thuốc / rồi
mang về nhà. //
Dằn vặt: làm cho đau đớn, buồn
khổ một cách dai dẳng. Nghĩa trong
bài: tự trách mình.
Nội dung:
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
thể hiện tình yêu thương ông, có
ý thức trách nhiệm với người
thân. Cậu rất trung thực và
nghiêm khắc với lỗi lầm của
bản thân.
Luyện đọc diễn cảm :
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt
thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã
qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua
thuốc về chậm mà ông chết.” - An-đrây-ca
oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe.
Mẹ an ủi em :
- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc
nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con
vừa ra khỏi nhà.
Luyện đọc diễn cảm :
Bước vào phòng ông nằm,/ em hoảng hốt
thấy mẹ đang khóc nấc lên. // Thì ra ông đã
qua đời. // “Chỉ vì mình mải chơi bóng, / mua
thuốc về chậm mà ông chết.” // - An-đrây-ca
oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. //
Mẹ an ủi em ://
- Không, / con không có lỗi. // Chẳng
thuốc nào cứu nổi ông đâu. // Ông đã mất từ
lúc con vừa ra khỏi nhà. //
Luyện đọc diễn cảm :
Bước vào phòng ông nằm,/ em hoảng hốt
thấy mẹ đang khóc nấc lên. // Thì ra ông đã
qua đời. // “Chỉ vì mình mải chơi bóng, / mua
thuốc về chậm mà ông chết.” // - An-đrây-ca
oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. //
Mẹ an ủi em ://
- Không, / con không có lỗi. // Chẳng
thuốc nào cứu nổi ông đâu. // Ông đã mất từ
lúc con vừa ra khỏi nhà. //
 








Các ý kiến mới nhất