Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 7. Tây Tiến

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Nhất Duy
Ngày gửi: 13h:53' 27-09-2023
Dung lượng: 634.1 KB
Số lượt tải: 303
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Nhất Duy
Ngày gửi: 13h:53' 27-09-2023
Dung lượng: 634.1 KB
Số lượt tải: 303
Số lượt thích:
0 người
TÂY TIẾN
Quang Dũng
3.Nỗi nhớ về người lính Tây Tiến:
“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến truờng đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Cảm hứng: Hiện thực + lãng mạn; Bi + hùng => Cảm hứng
bi tráng
• Ngoại hình người lính:
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Thiếu thốn, gian khổ và bệnh sốt rét khiến thân hình người lính
tiều tụy: Da xanh, tóc rụng đến trọc đầu
* Nhưng ẩn sau đó là sức mạnh nội tâm:
+ Dữ oai hùm: Ẩn dụ
+ Mắt trừng: Ý chí sục sôi, căm thù cháy bỏng: “Mộng” –
Mộng giết giặc
+ Cách nói chủ động ( Không mọc tóc), NT đối => Dáng vẻ
ngang tàng, rắn rỏi, ý chí kiêu hùng, sắt đá của người lính.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Cảm hứng: Hiện thực + lãng mạn; Bi + hùng => Cảm hứng
bi tráng
• Ngoại hình người lính:
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Thiếu thốn, gian khổ và bệnh sốt rét khiến thân hình người lính
tiều tụy: Da xanh, tóc rụng đến trọc đầu
* Tâm hồn lãng mạn, hào hoa: “ Đêm mơ Hà Nội dáng Kiều
thơm”
+ Dáng Kiều thơm: Dáng dấp người yêu, người thương nơi quê
nhà
+ Giữa chiến trường ác liệt vẫn nhớ, vẫn mơ
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Cảm hứng: Hiện thực + lãng mạn; Bi + hùng => Cảm hứng
bi tráng
• Ngoại hình người lính:
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Thiếu thốn, gian khổ và bệnh sốt rét khiến thân hình người lính
tiều tụy: Da xanh, tóc rụng đến trọc đầu
=> Cảm hứng có bi nhưng không lụy => thấy cái gian khổ của
chiến tranh nhưng cũng cảm nhận được vẻ oai hùng, lãng mạn
của người lính
=> Lãng mạn nhưng không làm con người yếu đuối, đớn hèn.
Trái lại trở thành động lực và niềm tin cho người lính.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Cảm hứng: Hiện thực + lãng mạn; Bi + hùng => Cảm hứng
bi tráng
• Ngoại hình người lính:
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Thiếu thốn, gian khổ và bệnh sốt rét khiến thân hình người lính
tiều tụy: Da xanh, tóc rụng đến trọc đầu
* Lí tưởng sống và khát vọng cao đẹp:
“ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
+ Đời xanh: Tuổi trẻ - Đẹp đẽ, quý giá biết bao
+ Nhưng vì tổ quốc sẵn sàng dâng hiến, hi sinh
+ “Chẳng tiếc” – Dâng hiến tự nguyện, không đắn đo, do dự
ÞTinh thần: Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Sự hi sinh bi tráng:
“Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
- Hiện thực khốc liệt của chiến tranh: Cái chết, sự hi sinh
được nhắc tới 3 lần trong 1 đoạn thơ.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Sự hi sinh bi tráng:
“Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
- Cái bi bị mờ đi bởi cái hùng nhờ:
+ Những từ Hán Việt => Trang trọng, thiêng liêng
+ Hình ảnh ước lệ “áo bào”=> Sang trọng hóa sự hi sinh
+ Cách nói giảm, tránh “Về đất” => giảm nhẹ nỗi đau, bất tử
hóa người lính.
+ Thay mặt đồng đội, nhân dân, sông Mã lại tấu lên khúc
nhạc hùng vĩ đón những người con ưu tú về đất mẹ.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Sự hi sinh bi tráng:
“Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
- Cái bi bị mờ đi bởi cái hùng nhờ:
+ Những từ Hán Việt => Trang trọng, thiêng liêng
+ Hình ảnh ước lệ “áo bào”=> Sang trọng hóa sự hi sinh
+ Cách nói giảm, tránh “Về đất” => giảm nhẹ nỗi đau, bất tử
hóa người lính.
+ Biện pháp nhân hoá + động từ “Gầm” => âm thanh dữ
dội, hào hùng át đi cảm xúc bi thương.
4. Lời thề son sắt:
“Tây Tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.”
4. Đoạn 4: Lời thề gắn bó với Tây Tiến và Tây Bắc yêu
thương
- Cảm xúc: Trùng xuống, lắng sâu
- 4 câu thơ là lời thề:
+ Người lính Tây Tiến chỉ trở về khi tổ quốc giành thắng lợi
+ Cách nói đối lập:
Sầm Nứa >< về xuôi
(tâm hồn) (thể xác)
=> Sự gắn bó sâu nặng với đoàn quân Tây Tiến: dù đã rời
xa nhưng tâm hồn, tình cảm vẫn đi cùng đồng đội, vẫn gắn bó
máu thịt với những ngày, những nơi đã đi qua
=> Tâm hồn mỗi người lính Tây Tiến mãi mãi gắn bó với
mảnh đất Tây Bắc yêu thương.
4. Đoạn 4: Lời thề gắn bó với Tây Tiến và Tây Bắc yêu
thương
- Nhịp thơ chậm, giọng thơ buồn, nhưng linh hồn của
đoạn thơ vẫn toát lên vẻ hào hùng .
- Cái tinh thần một đi không trở lại : “Người đi không
hẹn ước”.
- Tình cảm gắn bó của những người lính Tây Tiến và
cũng là của tác giả đối với đồng đội : “Hồn về Sầm Nứa
chẳng về xuôi”.
III. TỔNG KẾT:
1. Giá trị nội dung của bài thơ Tây Tiến:
- Với cảm hứng lãng mạn và ngòi bút tài hoa,
Quang Dũng đã khắc họa thành công hình
tượng người lính Tây Tiến trên cái nền thiên
nhiên núi rừng miền Tây hùng vĩ, dữ dội và mĩ
lệ. Hình tượng người lính Tây Tiến mang vẻ
đẹp lãng mạn, hào hoa, đậm chất bi tráng.
III. TỔNG KẾT:
2. Giá trị nghệ thuật của bài thơ Tây Tiến:
- Cảm hứng và bút pháp lãng mạn mang đậm
chất bi tráng.
- Cách sử dụng ngôn từ đặc sắc: các từ chỉ địa
danh, từ tượng hình, từ Hán Việt…
- Kết hợp chất nhạc và chất họa.
- Nhịp thơ linh hoạt, khi thì ngắt nhịp nhanh,
chắc khỏe, lúc lại nhẹ bẫng, tạo sự cân đối ở
toàn bài.
Quang Dũng
3.Nỗi nhớ về người lính Tây Tiến:
“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến truờng đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Cảm hứng: Hiện thực + lãng mạn; Bi + hùng => Cảm hứng
bi tráng
• Ngoại hình người lính:
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Thiếu thốn, gian khổ và bệnh sốt rét khiến thân hình người lính
tiều tụy: Da xanh, tóc rụng đến trọc đầu
* Nhưng ẩn sau đó là sức mạnh nội tâm:
+ Dữ oai hùm: Ẩn dụ
+ Mắt trừng: Ý chí sục sôi, căm thù cháy bỏng: “Mộng” –
Mộng giết giặc
+ Cách nói chủ động ( Không mọc tóc), NT đối => Dáng vẻ
ngang tàng, rắn rỏi, ý chí kiêu hùng, sắt đá của người lính.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Cảm hứng: Hiện thực + lãng mạn; Bi + hùng => Cảm hứng
bi tráng
• Ngoại hình người lính:
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Thiếu thốn, gian khổ và bệnh sốt rét khiến thân hình người lính
tiều tụy: Da xanh, tóc rụng đến trọc đầu
* Tâm hồn lãng mạn, hào hoa: “ Đêm mơ Hà Nội dáng Kiều
thơm”
+ Dáng Kiều thơm: Dáng dấp người yêu, người thương nơi quê
nhà
+ Giữa chiến trường ác liệt vẫn nhớ, vẫn mơ
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Cảm hứng: Hiện thực + lãng mạn; Bi + hùng => Cảm hứng
bi tráng
• Ngoại hình người lính:
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Thiếu thốn, gian khổ và bệnh sốt rét khiến thân hình người lính
tiều tụy: Da xanh, tóc rụng đến trọc đầu
=> Cảm hứng có bi nhưng không lụy => thấy cái gian khổ của
chiến tranh nhưng cũng cảm nhận được vẻ oai hùng, lãng mạn
của người lính
=> Lãng mạn nhưng không làm con người yếu đuối, đớn hèn.
Trái lại trở thành động lực và niềm tin cho người lính.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Cảm hứng: Hiện thực + lãng mạn; Bi + hùng => Cảm hứng
bi tráng
• Ngoại hình người lính:
Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm.
Thiếu thốn, gian khổ và bệnh sốt rét khiến thân hình người lính
tiều tụy: Da xanh, tóc rụng đến trọc đầu
* Lí tưởng sống và khát vọng cao đẹp:
“ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
+ Đời xanh: Tuổi trẻ - Đẹp đẽ, quý giá biết bao
+ Nhưng vì tổ quốc sẵn sàng dâng hiến, hi sinh
+ “Chẳng tiếc” – Dâng hiến tự nguyện, không đắn đo, do dự
ÞTinh thần: Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Sự hi sinh bi tráng:
“Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
- Hiện thực khốc liệt của chiến tranh: Cái chết, sự hi sinh
được nhắc tới 3 lần trong 1 đoạn thơ.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Sự hi sinh bi tráng:
“Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
- Cái bi bị mờ đi bởi cái hùng nhờ:
+ Những từ Hán Việt => Trang trọng, thiêng liêng
+ Hình ảnh ước lệ “áo bào”=> Sang trọng hóa sự hi sinh
+ Cách nói giảm, tránh “Về đất” => giảm nhẹ nỗi đau, bất tử
hóa người lính.
+ Thay mặt đồng đội, nhân dân, sông Mã lại tấu lên khúc
nhạc hùng vĩ đón những người con ưu tú về đất mẹ.
3. Đoạn 3: Chân dung người lính Tây Tiến
* Sự hi sinh bi tráng:
“Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
- Cái bi bị mờ đi bởi cái hùng nhờ:
+ Những từ Hán Việt => Trang trọng, thiêng liêng
+ Hình ảnh ước lệ “áo bào”=> Sang trọng hóa sự hi sinh
+ Cách nói giảm, tránh “Về đất” => giảm nhẹ nỗi đau, bất tử
hóa người lính.
+ Biện pháp nhân hoá + động từ “Gầm” => âm thanh dữ
dội, hào hùng át đi cảm xúc bi thương.
4. Lời thề son sắt:
“Tây Tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.”
4. Đoạn 4: Lời thề gắn bó với Tây Tiến và Tây Bắc yêu
thương
- Cảm xúc: Trùng xuống, lắng sâu
- 4 câu thơ là lời thề:
+ Người lính Tây Tiến chỉ trở về khi tổ quốc giành thắng lợi
+ Cách nói đối lập:
Sầm Nứa >< về xuôi
(tâm hồn) (thể xác)
=> Sự gắn bó sâu nặng với đoàn quân Tây Tiến: dù đã rời
xa nhưng tâm hồn, tình cảm vẫn đi cùng đồng đội, vẫn gắn bó
máu thịt với những ngày, những nơi đã đi qua
=> Tâm hồn mỗi người lính Tây Tiến mãi mãi gắn bó với
mảnh đất Tây Bắc yêu thương.
4. Đoạn 4: Lời thề gắn bó với Tây Tiến và Tây Bắc yêu
thương
- Nhịp thơ chậm, giọng thơ buồn, nhưng linh hồn của
đoạn thơ vẫn toát lên vẻ hào hùng .
- Cái tinh thần một đi không trở lại : “Người đi không
hẹn ước”.
- Tình cảm gắn bó của những người lính Tây Tiến và
cũng là của tác giả đối với đồng đội : “Hồn về Sầm Nứa
chẳng về xuôi”.
III. TỔNG KẾT:
1. Giá trị nội dung của bài thơ Tây Tiến:
- Với cảm hứng lãng mạn và ngòi bút tài hoa,
Quang Dũng đã khắc họa thành công hình
tượng người lính Tây Tiến trên cái nền thiên
nhiên núi rừng miền Tây hùng vĩ, dữ dội và mĩ
lệ. Hình tượng người lính Tây Tiến mang vẻ
đẹp lãng mạn, hào hoa, đậm chất bi tráng.
III. TỔNG KẾT:
2. Giá trị nghệ thuật của bài thơ Tây Tiến:
- Cảm hứng và bút pháp lãng mạn mang đậm
chất bi tráng.
- Cách sử dụng ngôn từ đặc sắc: các từ chỉ địa
danh, từ tượng hình, từ Hán Việt…
- Kết hợp chất nhạc và chất họa.
- Nhịp thơ linh hoạt, khi thì ngắt nhịp nhanh,
chắc khỏe, lúc lại nhẹ bẫng, tạo sự cân đối ở
toàn bài.
 








Các ý kiến mới nhất