Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức cộng đồng

[MỜI HỢP TÁC] Các kỳ thi Olympic Quốc tế 2026 (IMO - IEO - ISO)

Kính gửi Quý Lãnh đạo, Ban Giám hiệu và Quý Thầy/Cô, FermatTech (Đối tác Google tại VN) phối hợp cùng SCO Ấn Độ trân trọng kính mời tham gia 3 kỳ thi uy tín dành cho HS từ lớp 1 - 12: - IMO: Olympic Toán Quốc tế. - IEO: Olympic Tiếng Anh Quốc tế. - ISO: Olympic Khoa học...
Xem tiếp

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 0919 124 899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

tập làm văn cảm xúc

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: phan thi le thuy
Ngày gửi: 13h:36' 06-02-2025
Dung lượng: 79.5 KB
Số lượt tải: 7
Số lượt thích: 0 người
Viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc của em về một bài thơ ca ngợi vẻ đẹp
của thiên nhiên.

Bài thơ “Mẹ” của tác giả Đỗ Trung Lai Bài thơ "Đoàn thuyền
là lời của người con, bộc lộ cảm xúc đánh cá" của Huy Cận là
xót xa thương cảm khi thấy mẹ ngày một bản hòa ca tràn đầy
một già đi, tuổi cao sức yếu, không sức sống, tôn vinh vẻ
còn khỏe mạnh minh mẫn như ngày đẹp kỳ vĩ của thiên
xưa. Bao nỗi đắng cay, buồn vui cuộc nhiên và con người lao
đời của mẹ đều được miếng trầu cau động trên biển cả. Qua
chứng kiến. Nhà thơ đã chọn hình từng khổ thơ, Huy Cận
ảnh cây cau để ví von so sánh với mẹ đã vẽ nên bức tranh
là một phát hiện khá tinh tế, nhiều thiên nhiên sống động,
biểu cảm, không chỉ về hình thể bên rực rỡ, vừa hùng vĩ, vừa

gần gũi. Mở đầu bài thơ,
hình
ảnh
"Mặt
trời

bên ngoài mà cả sự sâu lắng bấm đỏ rực, lấp ló phía chân
đốt thời gian thân phận của một trời, tạo nên một khung
đời người. Mẹ thì bao mong mỏi cảnh huy hoàng và hùng
nhưng rồi thời gian khắc nghiệt như tráng. Câu thơ "Sóng đã
một quy luật luân hồi muôn đời: cài then, đêm sập cửa" sử
“Lưng mẹ còng rồi - Cau thì vẫn dụng những hình ảnh rất
thẳng” và “Cau - ngọn xanh rờn, Mẹ gợi cảm, khiến người đọc
- đầu bạc trắng”. Hai sắc màu trái hình dung rõ nét về sự
ngược nhau, hai hình dáng tương chuyển giao giữa ngày và
phản nhau tạo ra một ám ảnh cho đêm. Sóng như những
tiếng thơ tiếng lòng quặn bao nỗi cánh cửa đã khép lại, và
thắt khi “Cau gần với trời - Mẹ thì màn
đêm
đã
buông
gần đất”.
xuống,
tạo
nên
một
không gian bao la, yên

Chỉ qua hình ảnh miếng cau: “Một tranh bình minh tươi
miếng cau khô - Khô gầy như mẹ” sáng. Mặt trời lên, chiếu
cũng đủ bao cảm thông héo hắt khi rọi ánh sáng vàng rực
“Con nâng trên tay - Không cầm khắp không gian, đánh
được lệ”. Hai chữ “nâng” và “cầm” thức mọi vật sau đêm dài.
đều chỉ động thái của tình cảm. Hình ảnh "mắt cá huy
Nếu “nâng” trang trọng kính trọng hoàng muôn dặm phơi"
biết bao thì “cầm” lại nén bao đắng cho thấy sự giàu có của
cay bấy nhiêu. Từng cặp biểu cảm biển cả, cùng với ánh
được song hành tạo ra bao chất sáng bình minh tạo nên
chứa, lời ít mà vọng xa. Chính đây một khung cảnh tuyệt
cũng là sự
đẹp, lấp lánh, đầy sức
sống. Khi đêm xuống,
biển không còn là một

vận động cảm xúc của bài thơ
“Mẹ” dồn nén để buột ra câu cảm
thán mang âm hưởng điệu hành
trong thơ văn cổ: “Ngẩng trời hỏi
vậy - Sao mẹ ta già”. Câu hỏi tự vấn
đất trời cũng chính là tự vấn lòng
mình. Thơ đã chạm được đến nỗi
người, cõi người vừa đăm đăm vừa
trống trải. Một sự cô đơn ngỡ như
vô vọng: “Không một lời đáo - Mây
bay về xa”. Như vậy, bài thơ là nỗi
xót xa thưởng cảm của người con
trước hình

chỉ miêu tả vẻ đẹp thiên
nhiên mà còn nhấn
mạnh sự hòa quyện giữa
thiên
nhiên

con
người. Hình ảnh "Thuyền
ta lái gió với buồm
trăng" cho thấy sự hài
hòa giữa con người và
thiên nhiên. Con thuyền
không chỉ là phương tiện
lao động mà còn là nơi
giao hòa giữa con người
với trời đất, với gió,
trăng và biển cả. Đoàn

Trước tuổi già của mẹ, con buồn và
không thể tránh khỏi xót xa. Bao lo
toan vất vả của cuộc đời đã rút cạn
sức lực của mẹ:
Một miếng cau khô
Khô gầy như mẹ
Con nâng trên tay
Không cầm được lệ
Từ ngữ thể hiện tình cảm của sự
trân trọng, nâng niu miếng cau –
hình ảnh tượng trưng cho mẹ. Tình
cảm dồn nén, chứa đựng bao xót
xa, tình cảm

cùng với niềm tin vào sự
hào phóng của biển cả,
như người mẹ nuôi lớn
đời họ từ buổi nào. Bài
thơ "Đoàn thuyền đánh
cá" của Huy Cận không
chỉ là lời ca ngợi vẻ đẹp
thiên nhiên kỳ vĩ mà còn
là bản tình ca về con
người lao động, về sự hòa
quyện giữa con người và
thiên nhiên. Qua những
hình ảnh sống động, tươi
đẹp của biển cả và sự

của con dành cho mẹ.Hình ảnh so
sánh mẹ khô gầy như miếng cau
khô khiến em cảm nhận được nỗi
niềm của con dành cho mẹ. Con
thấu hiểu những khó nhọc, cay
đắng của đời mẹ, trân trọng những
hi sinh mẹ đã dành cho con nhưng
không khỏi đau đớn trước những
vất vả của mẹ.

tràn đầy tình yêu thương.
Bài thơ là lời nhắc nhở về
sự trân trọng và yêu quý
thiên nhiên, cũng như sự
cần cù, kiên định của con
người trong cuộc sống.

Bài thơ thể hiện sự vất vả của
cuộc đời mẹ, tình yêu thương
chân thành của con dành cho
mẹ và sự đau đớn, buồn tủi
khi quỹ thời gian của mẹ
không còn nhiều.

bất lực của người con không thể níu kéo thời gian chậm lại, níu
kéo mẹ ở lại mãi mãi bên con. “Mây bay về xa” như mái tóc mẹ
hòa vào mây trắng. Lời thơ mở ra dư âm nghẹn ngào, tràn đầy
nỗi xúc động rưng rưng của nỗi lòng người con. Bài thơ Mẹ
khắc họa hình ảnh mẹ trong sự đối sánh với hình ảnh cau, qua
đó bộc lộ tình cảm yêu thương, xót xa, ngậm ngùi của người
con khi đối diện với tuổi già của mẹ.
Bài thơ mượn hình ảnh cây cau quen thuộc để khắc họa mẹ.
Qua đó, bài thơ thể hiện sự vất vả của cuộc đời mẹ, tình yêu
thương chân thành của con dành cho mẹ và sự đau đớn, buồn
tủi khi quỹ thời gian của mẹ không còn nhiều, dường như ngày
con xa mẹ đang đến gần.

Bài thơ “Mẹ” của tác giả Đỗ Trung Lai là lời của người con, bộc lộ cảm xúc xót xa thương cảm khi thấy mẹ ngày m ột già đi, tuổi
cao sức yếu, không còn khỏe mạnh minh mẫn như ngày xưa. Bao nỗi đắng cay, buồn vui cu ộc đời của mẹ đều được miếng trầu cau
chứng kiến. Nhà thơ đã chọn hình ảnh cây cau để ví von so sánh với mẹ là m ột phát hi ện khá tinh tế, nhiều biểu cảm, không chỉ về
hình thể bên ngoài mà cả sự sâu lắng bấm đốt thời gian thân ph ận của m ột đời người. Mẹ thì bao mong mỏi nhưng rồi thời gian
khắc nghiệt như một quy luật luân hồi muôn đời: “Lưng mẹ còng rồi - Cau thì vẫn thẳng” và “Cau - ngọn xanh rờn, Mẹ - đầu bạc
trắng”. Hai sắc màu trái ngược nhau, hai hình dáng tương phản nhau tạo ra m ột ám ảnh cho tiếng thơ tiếng lòng qu ặn bao nỗi thắt
khi “Cau gần với trời - Mẹ thì gần đất”. Chỉ qua hình ảnh miếng cau: “Một miếng cau khô - Khô gầy như mẹ” cũng đủ bao cảm thông
héo hắt khi “Con nâng trên tay - Không cầm được lệ”. Hai chữ “nâng” và “cầm” đều chỉ đ ộng thái của tình cảm. Nếu “nâng” trang
trọng kính trọng biết bao thì “cầm” lại nén bao đắng cay bấy nhiêu. Từng cặp biểu cảm được song hành tạo ra bao chất chứa, lời ít
mà vọng xa. Chính đây cũng là sự vận động cảm xúc của bài thơ “Mẹ” dồn nén để bu ột ra câu cảm thán mang âm hưởng đi ệu hành
trong thơ văn cổ: “Ngẩng trời hỏi vậy - Sao mẹ ta già”. Câu hỏi tự vấn đất trời cũng chính là tự vấn lòng mình. Thơ đã chạm được
đến nỗi người, cõi người vừa đăm đăm vừa trống trải. Một sự cô đơn ngỡ như vô vọng: “Không m ột lời đáo - Mây bay về xa”. Như
vậy, bài thơ là nỗi xót xa thưởng cảm của người con trước hình ảnh gầy gu ộc già nua của mẹ theo năm tháng.

Trước tuổi già của mẹ, con buồn và không thể tránh khỏi xót xa. Bao lo toan vất vả của cuộc đời đã rút cạn sức
lực của mẹ:
Một miếng cau khô
Khô gầy như mẹ
Con nâng trên tay
Không cầm được lệ
Từ ngữ thể hiện tình cảm của sự trân trọng, nâng niu miếng cau – hình ảnh tượng trưng cho mẹ. Tình cảm dồn
nén, chứa đựng bao xót xa, tình cảm của con dành cho mẹ.
Hình ảnh so sánh mẹ khô gầy như miếng cau khô khiến em cảm nhận được nỗi niềm của con dành cho mẹ. Con
thấu hiểu những khó nhọc, cay đắng của đời mẹ, trân trọng những hi sinh mẹ đã dành cho con nhưng không khỏi
đau đớn trước những vất vả của mẹ. Với sự xót xa, con tự vấn trời đất cũng là tự vấn bản thân mình: Sao mẹ ta
già? Câu hỏi tu từ thể hiện sự vô vọng, sự bất lực của người con không thể níu kéo thời gian ch ậm lại, níu kéo mẹ
ở lại mãi mãi bên con. “Mây bay về xa” như mái tóc mẹ hòa vào mây trắng. Lời thơ mở ra dư âm nghẹn ngào, tràn
đầy nỗi xúc động rưng rưng của nỗi lòng người con. Bài thơ Mẹ khắc họa hình ảnh mẹ trong sự đối sánh với hình
ảnh cau, qua đó bộc lộ tình cảm yêu thương, xót xa, ngậm ngùi của người con khi đối di ện với tuổi già của mẹ.
Bài thơ mượn hình ảnh cây cau quen thuộc để khắc họa mẹ. Qua đó, bài thơ thể hi ện sự vất vả của cu ộc đời mẹ,
tình yêu thương chân thành của con dành cho mẹ và sự đau đớn, buồn tủi khi quỹ thời gian của mẹ không còn
nhiều, dường như ngày con xa mẹ đang đến gần.

Đỗ Trung Lai là một trong những nhà thơ viết nhiều cho thiếu nhi. Bài thơ Mẹ của ông được sử dụng thể thơ bốn chữ hàm súc, ki ệm lời mà hàm
chứa bao tình ý sâu xa; lời thơ dung dị, tự nhiên; bi ện pháp ngh ệ thu ật đối l ập được sử dụng m ột cách hi ệu quả. Hình ảnh người mẹ đã được tác
giả đối chiếu với hình ảnh cây cau. Cây cau là hình ảnh quen thu ộc xuất hi ện trong nhiều câu chuy ện dân gian, tượng trung cho tình nghĩa thủy
chung của con người Việt Nam. Nó còn gắn liền với làng quê Việt Nam, các bà mẹ thường nhai trầu cau. Hình ảnh mẹ được đ ặt bên cạnh m ột hình
ảnh quen thuộc trong văn hóa Việt Nam.
Theo thời gian, cây cau ngày càng phát triển, cao lớn, xanh tốt. Nhưng thời gian cũng rất khắc nghi ệt, nó làm mẹ ngày càng già đi. Hình ảnh mẹ và
cây cau được đặt cạnh nhau cho thấy sự đối lập tương phản và nỗi xót xa của người con khi mẹ ngày càng già yếu:
Lưng mẹ còng rồi
Cau thì vẫn thẳng
Cau – ngọn xanh rờn
Mẹ – đầu bạc trắng
Cau ngày càng cao
Mẹ ngày một thấ
Cau gần với giời
Mẹ thì gần đất!
Khi con còn bé, mẹ bổ cau làm tư còn mẹ hiện tại: cau bổ tám mẹ còn ngại to. Tác giả mượn hình ảnh nhai trầu quen thu ộc để khắc họa người mẹ
Ngày con còn bé
Cau mẹ bổ tư
Giờ cau bổ tám
Mẹ còn ngại to!
Miếng trầu bổ nhỏ gợi ra tuổi già móm mém của mẹ. Qua đó, bài thơ thể hi ện sự vất vả của cu ộc đời mẹ, tình yêu thương chân thành của con dành
cho mẹ và sự đau đớn, buồn tủi khi quỹ thời gian của mẹ không còn nhiều, dường như ngày con xa mẹ đang đến gần.

em đã được học những câu chuyện và bài thơ hay, ý nghĩa. Trong đó, “Tiếng chổi tre” của Tố Hữu là câu chuyện mà em yêu thích,
có nhiều cảm xúc nhất. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, mỗi câu thơ có số tiếng dài ngắn khác nhau. Xuyên suốt bài thơ, hình
ảnh người lao công hiện lên với những nhọc nhằn và vất vả thầm lặng. Khi màn đêm xuống cũng là lúc mọi người chìm vào giấc ngủ
say, thì chị bắt đầu công việc của mình. Dù là đêm đông lạnh ngắt với gió rét ào ào, hay đêm hè oi ả, nóng bức, chị vẫn cần mẫn
quét đường, đem lại những con đường sạch sẽ. Hình ảnh “Chị lao công / Như sắt / Như đồng” thể hiện sức mạnh và sự kiên cường
của những người lao công trong cuộc sống hàng ngày. So với sắt và đồng, hai loại kim loại mạnh mẽ và bền bỉ, hình ảnh này tôn vinh
khả năng chịu đựng và kiên nhẫn của người lao công khi họ làm việc vất vả, cần cù, chịu khó. Em rất biết ơn và trân trọng sự đóng
góp, hi sinh của chị lao công cho những con phố. Cùng với đó là sự yêu thương, quý mến một người lao động chăm chỉ, chịu khó và
hết lòng với công việc của mình. Ngoài chị ra, còn rất nhiều những người lao công khác cũng đêm đêm quét sạch những con đường
trong thành phố. Họ đã cống hiến âm thầm và lặng lẽ cho bộ mặt của phố phường. Bài thơ “Tiếng chổi tre” đã phần nào tái hiện lại
những hình ảnh đấy, để em thêm hiểu và trân trọng những con đường sạch đẹp. Đồng thời càng thêm có ý thức gìn giữ, bảo vệ mô
trường sống xung quanh mình.
Bài thơ khắc họa hình ảnh cô lao công cần cù, chăm chỉ lao động, mang trong mình sự mạnh mẽ, khỏe khoắn và
cũng nhắc nhở chúng ta phải biết ơn những người lao động như vậy bởi có họ mới có khung cảnh sạch đẹp mà
chúng ta đang sống.
 
Gửi ý kiến