Tuần 34. Ăn mầm đá

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: sưu tầm
Người gửi: Võ Phương Thanh
Ngày gửi: 12h:49' 24-04-2023
Dung lượng: 2.6 MB
Số lượt tải: 285
Nguồn: sưu tầm
Người gửi: Võ Phương Thanh
Ngày gửi: 12h:49' 24-04-2023
Dung lượng: 2.6 MB
Số lượt tải: 285
Số lượt thích:
0 người
Ăn mầm đá
Luyện đọc
• châm biếm, bênh vực
Nội dung
Ý nghĩa : Ca ngợi
Bữa ấy chúa đợi món “ mầm Trạng Quỳnh thông
đá” đã quá bữa, thấy đói
minh, vừa biết cách
bụng bèn hỏi:
làm chúa ăn ngon
“Mầm đá” đã chín chưa ?
miệng,
vừa
khéo
Trạng đáp :
răn chúa: No thì
-Dạ, chưa ạ.
chẳng có gì vừa
Chốc chốc, đói quá, chúa lại
miệng đâu ạ.
hỏi, Trạng lại tâu:
-Thứ ấy phải ninh thật kỹ,
không thì khó tiêu
Tập đọc
Bài chia làm 4 đoạn:
• Đoạn 1: Từ đầu…tới dân lành.
• Đoạn 2: Một hôm…tới đại phong.
• Đoạn 3 Bữa ấy… tới khó tiêu.
• Đoạn 4: Còn lại.
I. Luyện đọc
Ăn "mầm đá"
Tương truyền vào thời vua Lê - chúa Trịnh có ông Trạng Quỳnh là người rất thông minh. Trạng thường dùng lối
nói hài hước hoặc những cách độc đáo để châm biếm thói xấu của vua chúa, quan lại và bênh vực dân lành.
Một hôm, Trạng túc trực trong phủ chúa. Chúa bảo:
- Ta ăn đủ của ngon vật lạ trên đời mà vẫn không thấy ngon miệng. Ngươi có biết thứ gì ngon thì mách cho ta.
Trạng bẩm
- Chúa đã xơi "mầm đá" chưa ạ?
Nghe có món lạ, chúa bèn sai Trạng dâng lên. Trạng Quỳnh cho người đi lấy đá đem về ninh, còn mình thì về nhà
kiếm một lọ tương thật ngon đem giấu trong phủ chúa. Lọ tương được bịt thật kĩ, ngoài đề hai chữ "đại phong".
Bữa ấy, chúa đợi món "mầm đá" đã quá bữa, thấy đói bụng bèn hỏi:
- "Mầm đá" đã chín chưa?
Trạng đáp:
- Dạ, chưa ạ.
Chốc chốc, đói quá, chúa lại hỏi, Trạng lại tâu:
- Thứ ấy phải ninh thật kĩ, không thì khó tiêu.
Đã khuya, chúa lại hỏi. Trạng Quỳnh biết chúa đã đói lả, mới tâu:
- Xin chúa hãy xơi tạm vài thứ dã vị này, còn "mầm đá" thần xin dâng sau.
Rồi Trạng truyền dọn cơm với tương lên. Chúa đang đói lên ăn rất ngon miệng. Thấy chiếc lọ đề hai chữ "đại
phong", chúa lấy làm lạ, bèn hỏi:
- Mắm "đại phong" là mắm gì mà ngon thế?
- Bẩm, là tương ạ!
- Vậy ngươi đề hai chữ "đại phong" là nghĩa làm sao?
- Bẩm, "đại phong" là gió lớn. Gió lớn thì đổ chùa, đổ chùa thì tượng lo, tượng lo là lọ tương ạ.
Chúa bật cười:
- Lâu nay ta không ăn, quên cả vị. Sao tương ngon thế?
- Bẩm chúa, lúc đói, ăn cơm muối cũng ngon, no thì chẳng có gì vừa miệng đâu ạ.
TRUYỆN DÂN GIAN VIỆT NAM
Khi đọc cần chú ý phân biệt lời các
nhân vật trong truyện.
+ Giọng Trạng Quỳnh : lễ phép,câu cuối
truyện đọc nhẹ nhàng nhưng hàm ý răn
bảo hóm hỉnh.
+ Giọng Chúa Trịnh : phàn nàn lúc đầu,
sau háo hức hỏi món ăn vì quá đói, cuối
cùng ngạc nhiên vui vẻ vì được ăn ngon.
II.Tìm hiểu bài
- Truyện kể dưới thời đại nào?
(Khoanh tròn vào đáp án đúng)
A
A.Thời
vua Lê - chúa Trịnh
B.Triều đại Nguyễn Ánh
C.Thời Hồ Quý Ly
D.Thời nhà Nguyễn
- Ai là người nổi tiếng thông minh
và có tài châm biếm hài hước?
A. Trạng Bùng
B. Trạng Lường
C. Trạng Lợn
D.
D Trạng Quỳnh
Thông minh
Giới thiệu
Trạng Quỳnh
Thường dùng lời hài
hước châm biếm thói
xấu của vua chúa và
quan lại
Yêu thương dân lành
Đọc thầm đoạn 2 :Trả lời câu hỏi dưới đây
- Chúa Trịnh phàn nàn với Trạng Quỳnh điều gì ?
A
Cơ thể mệt mỏi vì lo nhiều việc nước.
B
Thưởng thức nhiều của ngon vật lạ mà
không ngon miệng.
C
Đói bụng mà không có gì để ăn.
Đúng ghi (Đ), sai ghi (S) vào ô vuông
Chúa Trịnh muốn ăn món ''mầm đá'' vì
:
Đ ''mầm đá'' là món lạ
S ''mầm đá'' là món yêu thích
Em có nhận xét gì về Chúa Trịnh
Tham của ngon vật lạ
Chúa Trịnh
Chỉ biết hưởng thụ
- Trạng Quỳnh chuẩn bị món ăn cho chúa Trịnh như thế nào?
- Cho người đi lấy đá về ninh.
- Chuẩn bị một lọ tương đề bên
ngoài hai chữ “đại phong”.
- Trạng bắt Chúa phải chờ đến
lúc đói mèm.
-Sự khéo léo và thông minh của
Trạng Quỳnh được thể hiện qua
chiA.Bắt
tiết:Chúa phải chờ món ăn đến
đói lả.
B.Bẩm Chúa rằng không có món
''mầm đá''.
C.Thay thế món ''mầm đá'' bằng
món ngon và vật lạ khác.
D.Nói lái, chơi chữ để chúa không
nhận ra.
-Em có nhận xét gì về Chúa Trịnh
Tham của ngon vật lạ
Chúa Trịnh
Chỉ biết hưởng thụ
Thiếu hiểu biết
Không lo cho dân
Chọn từ ngữ thích hợp trong ngoặc đơn điền vào chỗ trống trong
câu sau:
(chưa bao giờ được ăn; đó là món lạ; rất thích
món tương; đói lả ăn gì cũng ngon)
'' Chúa ăn tương thấy ngon miệng
vì đói
:........................................''
lả ăn gì cũng ngon
Câu ''Lúc đói ăn cơm muối cũng ngon, no
thì chẳng gì vừa miệng''
Trạng Quỳnh muốn nói điều gì?
Trạng Quỳnh muốn răn dạy Chúa về cách
ăn uống.
Chúa Trịnh
Tham của
ngon vật lạ
Chỉ biết
hưởng thụ
Thiếu
hiểu biết
Không lo
cho dân
Câu chuyện về ăn mầm đá
đã giúp em hiểu được điều
gì ?
*Ca ngợi Trạng Quỳnh thông minh,
vừa biết cách làm cho chúa ăn ngon
miệng, vừa khéo giúp chúa thấy
một bài học về ăn uống.
Nội dung:
Truyện ca ngợi Trạng Quỳnh thông
minh, vừa biết cách làm cho chúa
ăn ngon miệng, vừa khéo răn chúa:
No thì chẳng có gì vừa miệng
Luyện đọc diễn cam
Thấy chiếc lọ đề hai chữ “ đại phong” chúa lấy làm
lạ, bèn hỏi:
- Mắm : “đại phong” là mắm gì mà ngon thế?
- Bẩm, là tương ạ!
- Vây ngươi đề hai chữ “ đại phong” là nghĩa làm
sao?
- Bẩm, “ đại phong” là gió lớn. Gió lớn thì đổ chùa,
đổ chùa thì tượng lo, tươgj lo là lọ tương ạ.
Chúa bật cười:
- Lâu nay ta không ăn, quên cả vị. Sao tương ngon
thế?
- Bẩm chúa, lúc đói ăn cơm muối cũng ngon, no thì
chẳng có gì vừa miệng đâu ạ.
dặn dò
....................................................
....................................................
....................................................
..............................................
THANKS
Thank you
everyone
Luyện đọc
• châm biếm, bênh vực
Nội dung
Ý nghĩa : Ca ngợi
Bữa ấy chúa đợi món “ mầm Trạng Quỳnh thông
đá” đã quá bữa, thấy đói
minh, vừa biết cách
bụng bèn hỏi:
làm chúa ăn ngon
“Mầm đá” đã chín chưa ?
miệng,
vừa
khéo
Trạng đáp :
răn chúa: No thì
-Dạ, chưa ạ.
chẳng có gì vừa
Chốc chốc, đói quá, chúa lại
miệng đâu ạ.
hỏi, Trạng lại tâu:
-Thứ ấy phải ninh thật kỹ,
không thì khó tiêu
Tập đọc
Bài chia làm 4 đoạn:
• Đoạn 1: Từ đầu…tới dân lành.
• Đoạn 2: Một hôm…tới đại phong.
• Đoạn 3 Bữa ấy… tới khó tiêu.
• Đoạn 4: Còn lại.
I. Luyện đọc
Ăn "mầm đá"
Tương truyền vào thời vua Lê - chúa Trịnh có ông Trạng Quỳnh là người rất thông minh. Trạng thường dùng lối
nói hài hước hoặc những cách độc đáo để châm biếm thói xấu của vua chúa, quan lại và bênh vực dân lành.
Một hôm, Trạng túc trực trong phủ chúa. Chúa bảo:
- Ta ăn đủ của ngon vật lạ trên đời mà vẫn không thấy ngon miệng. Ngươi có biết thứ gì ngon thì mách cho ta.
Trạng bẩm
- Chúa đã xơi "mầm đá" chưa ạ?
Nghe có món lạ, chúa bèn sai Trạng dâng lên. Trạng Quỳnh cho người đi lấy đá đem về ninh, còn mình thì về nhà
kiếm một lọ tương thật ngon đem giấu trong phủ chúa. Lọ tương được bịt thật kĩ, ngoài đề hai chữ "đại phong".
Bữa ấy, chúa đợi món "mầm đá" đã quá bữa, thấy đói bụng bèn hỏi:
- "Mầm đá" đã chín chưa?
Trạng đáp:
- Dạ, chưa ạ.
Chốc chốc, đói quá, chúa lại hỏi, Trạng lại tâu:
- Thứ ấy phải ninh thật kĩ, không thì khó tiêu.
Đã khuya, chúa lại hỏi. Trạng Quỳnh biết chúa đã đói lả, mới tâu:
- Xin chúa hãy xơi tạm vài thứ dã vị này, còn "mầm đá" thần xin dâng sau.
Rồi Trạng truyền dọn cơm với tương lên. Chúa đang đói lên ăn rất ngon miệng. Thấy chiếc lọ đề hai chữ "đại
phong", chúa lấy làm lạ, bèn hỏi:
- Mắm "đại phong" là mắm gì mà ngon thế?
- Bẩm, là tương ạ!
- Vậy ngươi đề hai chữ "đại phong" là nghĩa làm sao?
- Bẩm, "đại phong" là gió lớn. Gió lớn thì đổ chùa, đổ chùa thì tượng lo, tượng lo là lọ tương ạ.
Chúa bật cười:
- Lâu nay ta không ăn, quên cả vị. Sao tương ngon thế?
- Bẩm chúa, lúc đói, ăn cơm muối cũng ngon, no thì chẳng có gì vừa miệng đâu ạ.
TRUYỆN DÂN GIAN VIỆT NAM
Khi đọc cần chú ý phân biệt lời các
nhân vật trong truyện.
+ Giọng Trạng Quỳnh : lễ phép,câu cuối
truyện đọc nhẹ nhàng nhưng hàm ý răn
bảo hóm hỉnh.
+ Giọng Chúa Trịnh : phàn nàn lúc đầu,
sau háo hức hỏi món ăn vì quá đói, cuối
cùng ngạc nhiên vui vẻ vì được ăn ngon.
II.Tìm hiểu bài
- Truyện kể dưới thời đại nào?
(Khoanh tròn vào đáp án đúng)
A
A.Thời
vua Lê - chúa Trịnh
B.Triều đại Nguyễn Ánh
C.Thời Hồ Quý Ly
D.Thời nhà Nguyễn
- Ai là người nổi tiếng thông minh
và có tài châm biếm hài hước?
A. Trạng Bùng
B. Trạng Lường
C. Trạng Lợn
D.
D Trạng Quỳnh
Thông minh
Giới thiệu
Trạng Quỳnh
Thường dùng lời hài
hước châm biếm thói
xấu của vua chúa và
quan lại
Yêu thương dân lành
Đọc thầm đoạn 2 :Trả lời câu hỏi dưới đây
- Chúa Trịnh phàn nàn với Trạng Quỳnh điều gì ?
A
Cơ thể mệt mỏi vì lo nhiều việc nước.
B
Thưởng thức nhiều của ngon vật lạ mà
không ngon miệng.
C
Đói bụng mà không có gì để ăn.
Đúng ghi (Đ), sai ghi (S) vào ô vuông
Chúa Trịnh muốn ăn món ''mầm đá'' vì
:
Đ ''mầm đá'' là món lạ
S ''mầm đá'' là món yêu thích
Em có nhận xét gì về Chúa Trịnh
Tham của ngon vật lạ
Chúa Trịnh
Chỉ biết hưởng thụ
- Trạng Quỳnh chuẩn bị món ăn cho chúa Trịnh như thế nào?
- Cho người đi lấy đá về ninh.
- Chuẩn bị một lọ tương đề bên
ngoài hai chữ “đại phong”.
- Trạng bắt Chúa phải chờ đến
lúc đói mèm.
-Sự khéo léo và thông minh của
Trạng Quỳnh được thể hiện qua
chiA.Bắt
tiết:Chúa phải chờ món ăn đến
đói lả.
B.Bẩm Chúa rằng không có món
''mầm đá''.
C.Thay thế món ''mầm đá'' bằng
món ngon và vật lạ khác.
D.Nói lái, chơi chữ để chúa không
nhận ra.
-Em có nhận xét gì về Chúa Trịnh
Tham của ngon vật lạ
Chúa Trịnh
Chỉ biết hưởng thụ
Thiếu hiểu biết
Không lo cho dân
Chọn từ ngữ thích hợp trong ngoặc đơn điền vào chỗ trống trong
câu sau:
(chưa bao giờ được ăn; đó là món lạ; rất thích
món tương; đói lả ăn gì cũng ngon)
'' Chúa ăn tương thấy ngon miệng
vì đói
:........................................''
lả ăn gì cũng ngon
Câu ''Lúc đói ăn cơm muối cũng ngon, no
thì chẳng gì vừa miệng''
Trạng Quỳnh muốn nói điều gì?
Trạng Quỳnh muốn răn dạy Chúa về cách
ăn uống.
Chúa Trịnh
Tham của
ngon vật lạ
Chỉ biết
hưởng thụ
Thiếu
hiểu biết
Không lo
cho dân
Câu chuyện về ăn mầm đá
đã giúp em hiểu được điều
gì ?
*Ca ngợi Trạng Quỳnh thông minh,
vừa biết cách làm cho chúa ăn ngon
miệng, vừa khéo giúp chúa thấy
một bài học về ăn uống.
Nội dung:
Truyện ca ngợi Trạng Quỳnh thông
minh, vừa biết cách làm cho chúa
ăn ngon miệng, vừa khéo răn chúa:
No thì chẳng có gì vừa miệng
Luyện đọc diễn cam
Thấy chiếc lọ đề hai chữ “ đại phong” chúa lấy làm
lạ, bèn hỏi:
- Mắm : “đại phong” là mắm gì mà ngon thế?
- Bẩm, là tương ạ!
- Vây ngươi đề hai chữ “ đại phong” là nghĩa làm
sao?
- Bẩm, “ đại phong” là gió lớn. Gió lớn thì đổ chùa,
đổ chùa thì tượng lo, tươgj lo là lọ tương ạ.
Chúa bật cười:
- Lâu nay ta không ăn, quên cả vị. Sao tương ngon
thế?
- Bẩm chúa, lúc đói ăn cơm muối cũng ngon, no thì
chẳng có gì vừa miệng đâu ạ.
dặn dò
....................................................
....................................................
....................................................
..............................................
THANKS
Thank you
everyone
 







Các ý kiến mới nhất