Tuần 13. Chí Phèo

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Ngọc Mai
Ngày gửi: 20h:31' 18-12-2022
Dung lượng: 99.8 KB
Số lượt tải: 15
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Ngọc Mai
Ngày gửi: 20h:31' 18-12-2022
Dung lượng: 99.8 KB
Số lượt tải: 15
Số lượt thích:
0 người
PHONG CÁCH NGHỆ THUẬT
1/ Quan niệm:
2/ Nhân vật:
3/ Nội dung:
4/ Giọng thơ và ngôn ngữ:
QUAN NIỆM
• Luôn hướng tới đời sống tinh thần con người;
• Đề cao con người tư tưởng, chú ý tới hoạt động bên
trong của con người, coi đó là nguyên nhân của
những hoạt động bên ngoài.
• “Còn gì đau đớn cho một kẻ vẫn khao khát làm
một cái gì mà nâng cao giá trị đời sống của mình,
mà rút cục chẳng làm được cái gì, chỉ những lo
cơm áo mà đủ mệt? Hắn để mặc vợ con khổ sở
ư? Hắn bỏ liều, hắn ruồng rẫy chúng, hắn hi
sinh như người ta vẫn nói ư?”
(Đời thừa)
NHÂN VẬT
• Biệt tài diễn tả, phân tích tâm lí nhân vật
Tâm lí nhân vật là trung tâm, đối tượng
chính của Nam Cao.
• “Và hắn uống. Nhưng tức quá, càng uống
càng tỉnh ra. Tỉnh ra, chao ôi, buồn! Hơi rượu
không sặc sụa, hắn cứ thoang thoảng thấy hơi
cháo hành. Hắn ôm mặt khóc rưng rức…”
(Chí Phèo)
NỘI DUNG
• Thường viết về cái nhỏ nhặt, tầm thường của
cuộc sống nhưng khái quát những triết lí sâu
sắc; quan điểm nghệ thuật tiến bộ.
• “Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ
khác để thỏa mãn lòng ích kỷ. Kẻ mạnh chính
là kẻ giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai của mình”
(Đời thừa)
GIỌNG THƠ & NGÔN NGỮ
• Giọng văn sắc lạnh mà nặng trĩu suy tư; buồn
thương, chua chát mà đằm thắm, yêu thương.
• Ngôn từ sống động, tinh tế mà giản dị, gần gũi.
Phong cách nghệ thuật triết lí trữ tình sắc lạnh.
• “Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt
đầu chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào?
Rồi hắn chửi đời (...) chửi ngay tất cả làng Vũ Đại
(...) chửi cha đứa nào không chửi nhau với hắn (...)
chửi cha đứa chết mẹ nào lại đẻ ra thân hắn...”
(Chí Phèo)
PHONG CÁCH NGHỆ THUẬT
• Luôn hướng tới thế giới nội tâm con người.
• Có biệt tài trong việc miêu tả và phân tích tâm lí.
• Viết về cái nhỏ nhặt hằng ngày mà nêu vấn đề
xã hội và có tầm triết lí sâu sắc.
• Giọng văn buồn; ngôn ngữ bình dị.
Phong cách nghệ thuật độc đáo giàu triết lí.
1/ Quan niệm:
2/ Nhân vật:
3/ Nội dung:
4/ Giọng thơ và ngôn ngữ:
QUAN NIỆM
• Luôn hướng tới đời sống tinh thần con người;
• Đề cao con người tư tưởng, chú ý tới hoạt động bên
trong của con người, coi đó là nguyên nhân của
những hoạt động bên ngoài.
• “Còn gì đau đớn cho một kẻ vẫn khao khát làm
một cái gì mà nâng cao giá trị đời sống của mình,
mà rút cục chẳng làm được cái gì, chỉ những lo
cơm áo mà đủ mệt? Hắn để mặc vợ con khổ sở
ư? Hắn bỏ liều, hắn ruồng rẫy chúng, hắn hi
sinh như người ta vẫn nói ư?”
(Đời thừa)
NHÂN VẬT
• Biệt tài diễn tả, phân tích tâm lí nhân vật
Tâm lí nhân vật là trung tâm, đối tượng
chính của Nam Cao.
• “Và hắn uống. Nhưng tức quá, càng uống
càng tỉnh ra. Tỉnh ra, chao ôi, buồn! Hơi rượu
không sặc sụa, hắn cứ thoang thoảng thấy hơi
cháo hành. Hắn ôm mặt khóc rưng rức…”
(Chí Phèo)
NỘI DUNG
• Thường viết về cái nhỏ nhặt, tầm thường của
cuộc sống nhưng khái quát những triết lí sâu
sắc; quan điểm nghệ thuật tiến bộ.
• “Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ
khác để thỏa mãn lòng ích kỷ. Kẻ mạnh chính
là kẻ giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai của mình”
(Đời thừa)
GIỌNG THƠ & NGÔN NGỮ
• Giọng văn sắc lạnh mà nặng trĩu suy tư; buồn
thương, chua chát mà đằm thắm, yêu thương.
• Ngôn từ sống động, tinh tế mà giản dị, gần gũi.
Phong cách nghệ thuật triết lí trữ tình sắc lạnh.
• “Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt
đầu chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào?
Rồi hắn chửi đời (...) chửi ngay tất cả làng Vũ Đại
(...) chửi cha đứa nào không chửi nhau với hắn (...)
chửi cha đứa chết mẹ nào lại đẻ ra thân hắn...”
(Chí Phèo)
PHONG CÁCH NGHỆ THUẬT
• Luôn hướng tới thế giới nội tâm con người.
• Có biệt tài trong việc miêu tả và phân tích tâm lí.
• Viết về cái nhỏ nhặt hằng ngày mà nêu vấn đề
xã hội và có tầm triết lí sâu sắc.
• Giọng văn buồn; ngôn ngữ bình dị.
Phong cách nghệ thuật độc đáo giàu triết lí.
 







Các ý kiến mới nhất