Violet
Baigiang

Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức cộng đồng

5 điều đơn giản cha mẹ nên làm mỗi ngày để con hạnh phúc hơn

Tìm kiếm hạnh phúc là một nhu cầu lớn và xuất hiện xuyên suốt cuộc đời mỗi con người. Tác giả người Mỹ Stephanie Harrison đã dành ra hơn 10 năm để nghiên cứu về cảm nhận hạnh phúc, bà đã hệ thống các kiến thức ấy trong cuốn New Happy. Bà Harrison khẳng định có những thói quen đơn...
Xem tiếp

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 0919 124 899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Bài giảng

Cô bé bán diêm

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Bùi Thanh Hải
Ngày gửi: 14h:16' 06-02-2025
Dung lượng: 57.8 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
DỰ ÁN LÀM BẠN VỚI SÁCH

CÂU CHUYỆN

“CÔ BÉ BÁN DIÊM”

Biên soạn: Trường tiểu học số 1 Thị trấn Sịa- Quảng Điền
Thời gian soạn: Tháng 3 năm 2017
Đơn vị tài trợ: Văn phòng dự án Zhishan Foundation Taiwan

Đêm ấy là đêm giao thừa. Trời giá rét, tuyết rơi
nhiều. Một em bé nhỏ đầu trần, đi chân đất đang dò
dẫm trong đêm tối.

Lúc ra khỏi nhà, em có mang giày vải. Đôi giày do mẹ em để lại.

Vì rộng quá, em đã liên tiếp làm rơi cả hai chiếc. Chiếc thứ nhất bị xe song mã
nghiến, dính chặt vào bánh xe.

Chiếc thứ hai bị một thằng bé nhặt được tung lên trời và nói là để làm nôi cho cún con. .
Thế là em phải đi chân đất. Đôi chân đỏ ửng lên rồi tím bầm lên vì rét. Chiếc tạp dề cũ kĩ
của em đựng đầy diêm và tay em còn cầm thêm một bao.

Em cố kiếm một nơi có nhiều người qua lại nhưng trời rét quá, chẳng ai đoái hoài
đến em. Suốt ngày em chẳng bán được gì. Chẳng ai bố thí cho em chút đỉnh.

Em bé đáng thương bụng đói, cực rét vẫn lang thang trên đường mặc cho tuyết
rơi đầy trên lưng.

Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn. Chẳng là đêm giao thừa mà. Năm xưa, khi bà nội
hiền hậu của em còn sống, em cũng được đón giao thừa ở nhà. Nhưng thần chết đã bắt bà
em đi mất. Gia sản tiêu tán, gia đình em phải xa lìa ngôi nhà xinh xắn có dây trường xuân l
eo quanh. Giờ em phải sống chui rúc trong một xó tối tăm, luôn phải nghe những lời mắng
nhiếc, chửi rủa.

Rét quá, em bé bán diêm chui tọt vào một góc tường. Em thu đôi chân lại nhưng mỗi lúc lại
lạnh hơn.Đôi bàn tay em cứng đờ ra. Em cũng không thể về nhà nếu không bán được que
diêm nào, hay không ai bố thí cho em một đồng nào để đem về. Nhất định bố em sẽ đánh em.

Chà! Giá được quẹt một que diêm lên mà sưởi thì thích nhỉ! – Em bé nghĩ thầm.

Và em đánh liều quẹt một que. Ánh sáng thật kì diệu!

Em tưởng chừng như đang ngồi trước lò sưởi, bên trong lửa cháy bập bùng
trông đến vui mắt và tỏa ra ánh sáng dịu dàng đến ấm áp. Em duỗi chân ra
sưởi thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất.

Em cầm que diêm đã tàn hẳn mà bần thần cả người.

Em quẹt que diêm thứ hai.

Bức tường biến thành một tấm rèm vải. Em nhìn thấu bên trong là một bàn đầy
ắp những món ngon. Điều kì diệu nhất là có một con ngỗng quay nhảy ra khỏi
đĩa, mang cả dao ăn cắm trên lưng tiến về phía em.

Rồi que diêm vụt tắt! Trước mặt em chỉ còn bức tường dày đặc và lạnh lẽo.
Bên ngoài người người qua lại nhưng chẳng ai để ý đến em.

Em quẹt que diêm thứ ba. Bỗng môt cây thông nô-en hiện ra. Hàng ngàn ngọn
nến sáng rực lấp lánh trên cành lá xanh tươi. Em với đôi tay về phía cây…
nhưng diêm tắt. Tất cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi biến thành những
ngôi sao trên trời. Chắc hẳn có ai vừa chết ! – Em bé tự nhủ vì bà em trước đây
thường nói rằng: Khi có một ngôi sao đổi ngôi là có một linh hồn bay lên trời với
Thượng đế.

Em quẹt que diêm nữa vào tường. Anh sáng xanh tỏa ra xung quanh và em nhìn thấy
rõ bà em đang mỉm cười với em.

Bà ơi ! – Em bé reo lên. – Cho cháu đi với! Cháu biết rằng khi diêm tắt thì bà
cũng biến mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây Nô-en. Nhưng xin bà đừng bỏ
cháu! Bà cháu ta đã từng sung sướng biết bao! Bà bảo rằng nêu ngoan ngoãn
cháu sẽ được găp lại bà. Cháu van bà, bà xin Thượng đế cho cháu về với bà đi!

Que diêm vụt tắt và ảo ảnh sáng rực trên khuôn mặt cô bé cũng biến mất.
Thế là em quẹt tất cả những que diêm còn lại trong bao. Em muốn níu bà
em lại! Diêm nối nhau chiếu sáng như ban ngày.

Chưa bao giờ em thấy bà em to lớn và đẹp lão đến vậy. Bà cầm lấy tay em và hai
bà cháu bay vút lên cao, cao mãi. Chẳng còn đói rét, chẳng còn buồn đau nào có
thể đe dọa họ nữa. Họ đã về với Thượng đế!

Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín mặt đường nhưng mặt trời lên. Mọi người vui vẻ
kéo nhau ra khỏi nhà. Ở một xó tường, người ta thấy một em bé có đôi má ửng
hồng, miệng đang mỉm cười, bên cạnh em là bao diêm đã hết nhẵn.

Em đã chết vì giá lạnh trong đêm giao thừa. Mọi người bảo nhau: Chắc nó
muốn sưởi cho ấm! Nhưng chẳng ai biết những điều kì diệu cuối cùng em
đã trông thấy đêm qua.

DỰ ÁN LÀM BẠN VỚI SÁCH
468x90
 
Gửi ý kiến