Tuần 16. Đôi bạn

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Cao Hoai Vung
Ngày gửi: 10h:45' 15-01-2022
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 97
Nguồn:
Người gửi: Cao Hoai Vung
Ngày gửi: 10h:45' 15-01-2022
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 97
Số lượt thích:
0 người
Tập đọc
Đôi bạn
1. Thành và Mến là đôi bạn ngày nhỏ. Ngày ấy, giặc Mĩ ném bom phá hoại miền Bắc, Thành theo bố mẹ sơ tán về quê Mến. Mĩ thua, Thành về lại thị xã.
Hai năm sau, bố Thành đón Mến ra chơi. Thành dẫn bạn đi thăm khắp nơi. Cái gì đối với Mến cũng lạ. Ở đây có nhiều phố quá. Phố nào cũng nhà ngói san sát, cái cao cái thấp, chẳng giống những ngôi nhà ở quê. Mỗi sáng, mỗi chiều, những dòng xe cộ đi lại nườm nượp. Ban đêm, đèn lấp lánh như sao sa.
Luyện đọc: Đôi bạn
2. Chỗ vui nhất là công viên. Ở đây, bên cạnh vười hoa có cầu trượt, đu quay, có cả một cái hồ lớn. Mến rất thích chơi ở ven hồ. Hồ này rộng hơn cái đầm ở làng của Mến nhưng không trồng sen. Nhìn mặt hồ sóng gợn lăn tăn, hai đứa lại nhắc chuyện hồi nào bơi thuyền thúng ra giữa đầm hái hoa. Đang mải chuyện, bỗng các em nghe tiếng kêu thất thanh:
Cứu với!
Thành chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy Mến lao xuống nước. Giữa hồ, một cậu bé đang vùng vẫy tuyệt vọng. Trên bờ, mấy chú bé ướt lướt thướt hốt hoảng kêu la.
Mến bơi rất nhanh. Chỉ một loáng, em đã đến bên cậu bé, khéo léo túm được tóc cậu, đưa vào bờ.
3. Về nhà, Thành và Mến sợ bố lo, không dám kể cho bố nghe chuyện xảy ra. Mãi khi Mến đã về quê, bố mới biết chuyện. Bố bảo:
- Người ở làng quê như thế đấy, con ạ. Lúc đất nước có chiến tranh, họ sẵn lòng sẻ nhà sẻ cửa. Cứu người, họ không hề ngần ngại.
Giải nghĩa từ
Sơ tán
Tạm di chuyển khỏi nơi nguy hiểm.
Công viên
Vườn rộng có cây, hoa,... làm nơi giải trí cho mọi người.
Sao sa (sao băng)
Những vật thể cháy sáng trên nền trời ban đêm, làm cho ta tưởng như những ngôi sao rơi.
Tuyệt vọng
Mất hết mọi hi vọng, không còn gì để mong đợi.
Sao băng
Thuyền thúng
1. Thành và Mến kết bạn khi nào ?
Thành và Mến kết bạn với nhau từ nhỏ.
Ngày ấy, giặc Mĩ ném bom phá hoại miền
Bắc, Thành theo bố mẹ sơ tán về quên Mến.
Mĩ thua, Thành về lại thị xã.
Hai năm sau bố Thành đón Mến ra chơi.
2. Mến thấy thị xã có gì lạ?
Cái gì đối với mến cũng lạ:
+ Thị xã có nhiều phố.
+ Phố nào cũng nhà ngĀ san sát, cái cao cái thấp.
+ Xe cộ đi lại nườm nượp.
+ Ban đêm đèn điện lấp lánh như sao sa.
3. Ở công viên, Mến đã có hành động gì đáng khen?
- Một em nhỏ bị rơi xuống nước.
Nghe tiếng kêu thất thanh Mến đã nhanh chóng lao xuống nước cứu cậu bé lên bờ.
→ Mến phản ứng rất nhanh, lao ngay xuống hồ cứu em nhỏ.
→ Mến rất dũng cảm và sẵn sàng giúp đỡ người khác, không sợ nguy hiểm đến tính mạng.
4. Em hiểu câu nói của người bố như thế nào?
Câu nói của người bố ca ngợi phẩm chất tốt đẹp của những người sống ở quê – những người sẵn sàng giúp đỡ người khác khi có khó khăn, không ngần ngại khi cứu người.
5. Những chi tiết nào nói lên tình cảm thủy chung của gia đình Thành đối với những người đã giúp đỡ mình?
- Gia đình Thành tuy đã về thị xã nhưng vẫn luôn nhớ gia đình Mến.
- Bố Thành về lại nơi sơ tán trước đây đón Mến ra chơi.
- Thành đưa Mến đi khắp thị xã.
- Bố Thành luôn nhớ ơn gia đình Mến và có những suy nhất rất tốt đẹp về về người ở quê.
Nội dung và ý nghĩa
* Đoạn 1: Đôi bạn
- Bạn ngày nhỏ:
- Đón bạn ra chơi:
Ngày Mỹ ném bom miền Bắc, Thành theo bố mẹ sơ tán về quê Mến.
Hai năm sau, bố Thành đón Mến ra chơi. Thành dẫn bạn đi tham qua khắp nơi. Mến thấy cái gì cũng lạ: nhiều phố, nhà ngói san sát, xe cộ đi lại nườm nượp, ban đêm đèn điên sáng như sao sa.
* Đoạn 2: Trong công viên:
- Công viên:
- Cứu em nhỏ:
Trong công viên có vườn hoa, cầu trượt, đu quay và một cái hồ lớn rộng hơn cái đầm làng của Mến nhưng không trồng sen, mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Mến nhắc lại chuyện bơi thuyền thúng ra giữa đầm hái hoa cho Thành nghe.
Cứu với! Nghe tiếng kêu thất thanh Thành chưa kịp hiểu chuyện gì thì Mến đã lao xuống hồ cứu một em đang vùng vẫy tuyệt vọng dười hồ. Mến bơi rất nhanh và khéo léo đưa cậu bé vào bờ.
* Đoạn 3: Lời của bố
- Bố biết chuyện:
- Bố nói gì:
Về nhà Thành và Mến sợ bố lo nên không nói gì. Đến khi Mến về quê bố Thành mới biết chuyện.
Người làng quê như thế đấy con ạ. Lúc đất nước có chiến tranh họ sẵn lòng sẻ nhà sẻ cửa. Cứu người họ không hề ngần ngại.
Đôi bạn
1. Thành và Mến là đôi bạn ngày nhỏ. Ngày ấy, giặc Mĩ ném bom phá hoại miền Bắc, Thành theo bố mẹ sơ tán về quê Mến. Mĩ thua, Thành về lại thị xã.
Hai năm sau, bố Thành đón Mến ra chơi. Thành dẫn bạn đi thăm khắp nơi. Cái gì đối với Mến cũng lạ. Ở đây có nhiều phố quá. Phố nào cũng nhà ngói san sát, cái cao cái thấp, chẳng giống những ngôi nhà ở quê. Mỗi sáng, mỗi chiều, những dòng xe cộ đi lại nườm nượp. Ban đêm, đèn lấp lánh như sao sa.
Luyện đọc: Đôi bạn
2. Chỗ vui nhất là công viên. Ở đây, bên cạnh vười hoa có cầu trượt, đu quay, có cả một cái hồ lớn. Mến rất thích chơi ở ven hồ. Hồ này rộng hơn cái đầm ở làng của Mến nhưng không trồng sen. Nhìn mặt hồ sóng gợn lăn tăn, hai đứa lại nhắc chuyện hồi nào bơi thuyền thúng ra giữa đầm hái hoa. Đang mải chuyện, bỗng các em nghe tiếng kêu thất thanh:
Cứu với!
Thành chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy Mến lao xuống nước. Giữa hồ, một cậu bé đang vùng vẫy tuyệt vọng. Trên bờ, mấy chú bé ướt lướt thướt hốt hoảng kêu la.
Mến bơi rất nhanh. Chỉ một loáng, em đã đến bên cậu bé, khéo léo túm được tóc cậu, đưa vào bờ.
3. Về nhà, Thành và Mến sợ bố lo, không dám kể cho bố nghe chuyện xảy ra. Mãi khi Mến đã về quê, bố mới biết chuyện. Bố bảo:
- Người ở làng quê như thế đấy, con ạ. Lúc đất nước có chiến tranh, họ sẵn lòng sẻ nhà sẻ cửa. Cứu người, họ không hề ngần ngại.
Giải nghĩa từ
Sơ tán
Tạm di chuyển khỏi nơi nguy hiểm.
Công viên
Vườn rộng có cây, hoa,... làm nơi giải trí cho mọi người.
Sao sa (sao băng)
Những vật thể cháy sáng trên nền trời ban đêm, làm cho ta tưởng như những ngôi sao rơi.
Tuyệt vọng
Mất hết mọi hi vọng, không còn gì để mong đợi.
Sao băng
Thuyền thúng
1. Thành và Mến kết bạn khi nào ?
Thành và Mến kết bạn với nhau từ nhỏ.
Ngày ấy, giặc Mĩ ném bom phá hoại miền
Bắc, Thành theo bố mẹ sơ tán về quên Mến.
Mĩ thua, Thành về lại thị xã.
Hai năm sau bố Thành đón Mến ra chơi.
2. Mến thấy thị xã có gì lạ?
Cái gì đối với mến cũng lạ:
+ Thị xã có nhiều phố.
+ Phố nào cũng nhà ngĀ san sát, cái cao cái thấp.
+ Xe cộ đi lại nườm nượp.
+ Ban đêm đèn điện lấp lánh như sao sa.
3. Ở công viên, Mến đã có hành động gì đáng khen?
- Một em nhỏ bị rơi xuống nước.
Nghe tiếng kêu thất thanh Mến đã nhanh chóng lao xuống nước cứu cậu bé lên bờ.
→ Mến phản ứng rất nhanh, lao ngay xuống hồ cứu em nhỏ.
→ Mến rất dũng cảm và sẵn sàng giúp đỡ người khác, không sợ nguy hiểm đến tính mạng.
4. Em hiểu câu nói của người bố như thế nào?
Câu nói của người bố ca ngợi phẩm chất tốt đẹp của những người sống ở quê – những người sẵn sàng giúp đỡ người khác khi có khó khăn, không ngần ngại khi cứu người.
5. Những chi tiết nào nói lên tình cảm thủy chung của gia đình Thành đối với những người đã giúp đỡ mình?
- Gia đình Thành tuy đã về thị xã nhưng vẫn luôn nhớ gia đình Mến.
- Bố Thành về lại nơi sơ tán trước đây đón Mến ra chơi.
- Thành đưa Mến đi khắp thị xã.
- Bố Thành luôn nhớ ơn gia đình Mến và có những suy nhất rất tốt đẹp về về người ở quê.
Nội dung và ý nghĩa
* Đoạn 1: Đôi bạn
- Bạn ngày nhỏ:
- Đón bạn ra chơi:
Ngày Mỹ ném bom miền Bắc, Thành theo bố mẹ sơ tán về quê Mến.
Hai năm sau, bố Thành đón Mến ra chơi. Thành dẫn bạn đi tham qua khắp nơi. Mến thấy cái gì cũng lạ: nhiều phố, nhà ngói san sát, xe cộ đi lại nườm nượp, ban đêm đèn điên sáng như sao sa.
* Đoạn 2: Trong công viên:
- Công viên:
- Cứu em nhỏ:
Trong công viên có vườn hoa, cầu trượt, đu quay và một cái hồ lớn rộng hơn cái đầm làng của Mến nhưng không trồng sen, mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Mến nhắc lại chuyện bơi thuyền thúng ra giữa đầm hái hoa cho Thành nghe.
Cứu với! Nghe tiếng kêu thất thanh Thành chưa kịp hiểu chuyện gì thì Mến đã lao xuống hồ cứu một em đang vùng vẫy tuyệt vọng dười hồ. Mến bơi rất nhanh và khéo léo đưa cậu bé vào bờ.
* Đoạn 3: Lời của bố
- Bố biết chuyện:
- Bố nói gì:
Về nhà Thành và Mến sợ bố lo nên không nói gì. Đến khi Mến về quê bố Thành mới biết chuyện.
Người làng quê như thế đấy con ạ. Lúc đất nước có chiến tranh họ sẵn lòng sẻ nhà sẻ cửa. Cứu người họ không hề ngần ngại.
 







Các ý kiến mới nhất