Bài 9. Hai cây phong

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: lê thị thu
Ngày gửi: 16h:55' 12-04-2020
Dung lượng: 3.3 MB
Số lượt tải: 151
Nguồn:
Người gửi: lê thị thu
Ngày gửi: 16h:55' 12-04-2020
Dung lượng: 3.3 MB
Số lượt tải: 151
Số lượt thích:
0 người
Ngữ văn 8
Cảm nhận về tác phẩm “Chiếc lá cuối cùng”:
Truyện “Chiếc lá cuối cùng” được xây dựng với nhiều tình tiết hấp dẫn, sắp xếp chặt chẽ khéo léo, kết cấu đảo ngược tình huống hai lần, gây bất ngờ cho người đọc. Đọc truyện, ta rung cảm trước tình yêu thương cao cả giữa những con người nghèo khổ, ta hiểu được sức mạnh của nghệ thuật qua hình ảnh chiếc lá cuối cùng - một kiệt tác của cụ Bơ-men.
Nghệ thuật đảo ngược tình huống trong truyện “Chiếc lá cuối cùng”:
- Giôn-xi bị sưng phổi, cô tuyệt vọng đón cái chết đang đến gần.Nhưng kết thúc truyện, Giôn-xi trở lại yêu đời, cô đã vượt qua nguy hiểm, chiến thắng bệnh tật.
- Cụ Bơ-men đang khỏe mạnh, đến cuối truyện lại chết vì bệnh sưng phổi.
=> Cả hai tình huống ấy đều liên quan đến bệnh sưng phổi và chiếc lá cuối cùng.
Nhà văn , nhà báo Ai - ma - tốp
Rừng phong
Bố cục: 3 phần
1. Từ đầu -> “chân trời phía tây”:Giới thiệu vị trí làng quê của nhân vật tôi.
2. Tiếp -> “chân trời xa thẳm biêng biếc kia”: Hình ảnh hai cây phong và cảm xúc của tôi.
3. Còn lại: Suy nghĩ của tôi về người trồng hai cây phong gắn với tên trường Đuy-sen.
Tóm tắt văn bản
Lng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi , trên một cao nguyên bao la. Phía trên làng, có hai cây phong lớn. Hai cây phong có tiếng nói riêng, tâm hồn riêng. Dù ngày hay đêm, cây luôn lay động lá cành, không ngớt rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Trong bão dông, cây vẫn nghiêng ngả tấm thân dẻo dai, reo vù vù như ngọn lửa rừng rực. Hai cây phong đã gắn bó với tuổi thơ của tôi, đã ghi lại bao kỷ niệm khó quên. Những khao khát được khám phá, tìm hiểu thế giới rộng lớn của bọn trẻ nơi đây cũng bắt đầu từ hai cây phong. Quả đồi có hai cây phong ấy được gọi là trường Đuy-sen.
Hai mạch kể phân biệt lồng ghép:
- Xưng “tôi”: đó là người kể chuyện - người hoạ sĩ, nhân danh một người con của quê hương để kể về hai cây phong với bao kỷ niệm thuở ấu th¬.
- Xng “chóng t«i: gåm ngêi kÓ chuyÖn vµ nh÷ng ngêi b¹n cïng häc. Ngêi kÓ chuyÖn ®¹i diÖn cho mét häc sinh trong bän con trai kÓ vÓ hai c©y phong víi nh÷ng kû niÖm cña tuæi häc trß.
Nằm ven chân núi, trên cao nguyên rộng,
Những khe nước ào ào…
Thung lũng Đất vàng…
Cánh thảo nguyên mênh mông…
Rặng núi Đen…
Con đường sắt băng qua đồng bằng…
Hình ảnh hai cây phong:
- Có tiếng nói riêng, tâm hồn riêng…
- Rì rào theo nhiÒu cung bậc khác nhau:
+ như làn sóng thủy triều…
+ thì thầm thiết tha nồng thắm…
+ cất tiếng thở dài như thương tiếc người nào…
- Khi bão dông, nghiêng ngả tấm thân dẻo dai,reo vù vù như ngọn lửa cháy rừng rực.
Tiểu kết:
Phần đầu văn bản " Hai cây phong" vừa giàu cảm xúc, vừa giàu hình ảnh, thể hiện sự kết hợp linh hoạt ba phương thức: tự sự, miêu tả và biểu cảm. Trong đó nổi bật là phương thức miêu tả sinh động, đậm chất nhạc, hoạ. Từ đó khắc hoạ rõ nét hình ảnh hai cây phong có sức sống mãnh liệt, có tâm hồn phong phú. Hai cây phong là hình ảnh c?a miền quê thảo nguyên luôn gắn bó chan hoà với con người. Qua đó ta thấy được tình cảm sâu nặng của con người với thiên nhiên, quê hương xứ sở.
"Trong làng tôi không thiếu các loại cây, nhưng hai cây phong này khác hẳn - chúng có tiếng nói riêng và hẳn phải có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu. Dù ta tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Có khi tưởng chừng như một làn sóng thuỷ triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại nghe như một tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm truyền qua lá cành như một đốm lửa vô hình, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài như thương tiếc một người nào. Và khi mây đen kéo đến cùng với bão dông, xô gãy cành, tỉa trụi lá, hai cây phong lại nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như ngọn lửa bốc cháy rừng rực."
Cảm nhận về tác phẩm “Chiếc lá cuối cùng”:
Truyện “Chiếc lá cuối cùng” được xây dựng với nhiều tình tiết hấp dẫn, sắp xếp chặt chẽ khéo léo, kết cấu đảo ngược tình huống hai lần, gây bất ngờ cho người đọc. Đọc truyện, ta rung cảm trước tình yêu thương cao cả giữa những con người nghèo khổ, ta hiểu được sức mạnh của nghệ thuật qua hình ảnh chiếc lá cuối cùng - một kiệt tác của cụ Bơ-men.
Nghệ thuật đảo ngược tình huống trong truyện “Chiếc lá cuối cùng”:
- Giôn-xi bị sưng phổi, cô tuyệt vọng đón cái chết đang đến gần.Nhưng kết thúc truyện, Giôn-xi trở lại yêu đời, cô đã vượt qua nguy hiểm, chiến thắng bệnh tật.
- Cụ Bơ-men đang khỏe mạnh, đến cuối truyện lại chết vì bệnh sưng phổi.
=> Cả hai tình huống ấy đều liên quan đến bệnh sưng phổi và chiếc lá cuối cùng.
Nhà văn , nhà báo Ai - ma - tốp
Rừng phong
Bố cục: 3 phần
1. Từ đầu -> “chân trời phía tây”:Giới thiệu vị trí làng quê của nhân vật tôi.
2. Tiếp -> “chân trời xa thẳm biêng biếc kia”: Hình ảnh hai cây phong và cảm xúc của tôi.
3. Còn lại: Suy nghĩ của tôi về người trồng hai cây phong gắn với tên trường Đuy-sen.
Tóm tắt văn bản
Lng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi , trên một cao nguyên bao la. Phía trên làng, có hai cây phong lớn. Hai cây phong có tiếng nói riêng, tâm hồn riêng. Dù ngày hay đêm, cây luôn lay động lá cành, không ngớt rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Trong bão dông, cây vẫn nghiêng ngả tấm thân dẻo dai, reo vù vù như ngọn lửa rừng rực. Hai cây phong đã gắn bó với tuổi thơ của tôi, đã ghi lại bao kỷ niệm khó quên. Những khao khát được khám phá, tìm hiểu thế giới rộng lớn của bọn trẻ nơi đây cũng bắt đầu từ hai cây phong. Quả đồi có hai cây phong ấy được gọi là trường Đuy-sen.
Hai mạch kể phân biệt lồng ghép:
- Xưng “tôi”: đó là người kể chuyện - người hoạ sĩ, nhân danh một người con của quê hương để kể về hai cây phong với bao kỷ niệm thuở ấu th¬.
- Xng “chóng t«i: gåm ngêi kÓ chuyÖn vµ nh÷ng ngêi b¹n cïng häc. Ngêi kÓ chuyÖn ®¹i diÖn cho mét häc sinh trong bän con trai kÓ vÓ hai c©y phong víi nh÷ng kû niÖm cña tuæi häc trß.
Nằm ven chân núi, trên cao nguyên rộng,
Những khe nước ào ào…
Thung lũng Đất vàng…
Cánh thảo nguyên mênh mông…
Rặng núi Đen…
Con đường sắt băng qua đồng bằng…
Hình ảnh hai cây phong:
- Có tiếng nói riêng, tâm hồn riêng…
- Rì rào theo nhiÒu cung bậc khác nhau:
+ như làn sóng thủy triều…
+ thì thầm thiết tha nồng thắm…
+ cất tiếng thở dài như thương tiếc người nào…
- Khi bão dông, nghiêng ngả tấm thân dẻo dai,reo vù vù như ngọn lửa cháy rừng rực.
Tiểu kết:
Phần đầu văn bản " Hai cây phong" vừa giàu cảm xúc, vừa giàu hình ảnh, thể hiện sự kết hợp linh hoạt ba phương thức: tự sự, miêu tả và biểu cảm. Trong đó nổi bật là phương thức miêu tả sinh động, đậm chất nhạc, hoạ. Từ đó khắc hoạ rõ nét hình ảnh hai cây phong có sức sống mãnh liệt, có tâm hồn phong phú. Hai cây phong là hình ảnh c?a miền quê thảo nguyên luôn gắn bó chan hoà với con người. Qua đó ta thấy được tình cảm sâu nặng của con người với thiên nhiên, quê hương xứ sở.
"Trong làng tôi không thiếu các loại cây, nhưng hai cây phong này khác hẳn - chúng có tiếng nói riêng và hẳn phải có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu. Dù ta tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Có khi tưởng chừng như một làn sóng thuỷ triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại nghe như một tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm truyền qua lá cành như một đốm lửa vô hình, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài như thương tiếc một người nào. Và khi mây đen kéo đến cùng với bão dông, xô gãy cành, tỉa trụi lá, hai cây phong lại nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như ngọn lửa bốc cháy rừng rực."
 







Các ý kiến mới nhất