Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 22. Kể chuyện (Kiểm tra viết)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Mỳ
Ngày gửi: 20h:31' 16-02-2023
Dung lượng: 1.6 MB
Số lượt tải: 291
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Mỳ
Ngày gửi: 20h:31' 16-02-2023
Dung lượng: 1.6 MB
Số lượt tải: 291
Số lượt thích:
0 người
T
Ậ
P
L
À
M
V
●Thực hiện: EduFive
Ă
N
Viết được một bài văn kể
chuyện theo gợi ý trong SGK.
Bài văn rõ cốt truyện, nhân vật,
ý nghĩa; lời kể tự nhiên.
Tính cách của nhân vật được thể hiện qua gì?
Hành động của nhân vật.
Tính cách
của nhân vật
được thể hiện
Lời nói, ý nghĩ của nhân vật.
Những đặc điểm ngoại hình
tiêu biểu.
1. Hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn.
2. Hãy kể lại một câu chuyện mà em
thích nhất trong những truyện em đã
được học.
3. Kể lại một chuyện cổ
tích mà em biết theo lời
một nhân vật trong câu
chuyện đó.
1. Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn
Thể loại
Văn kể chuyện
Kiểu bài
Kể một câu chuyện em được chứng kiến hay tham gia
Trọng tâm
Kể một kỉ niệm đẹp, khó quên
Giới hạn
Kỉ niệm về tình bạn
2. Hãy kể lại một câu chuyện mà em thích nhất
trong những truyện em đã được học.
Thể loại
Văn kể chuyện
Kiểu bài
Kể một câu chuyện có nội dung cho sẵn
Trọng tâm
Kể một câu chuyện
Giới hạn
Câu chuyện đã được nghe được đọc mà em thích nhất
3. Kể lại một chuyện cổ tích mà em biết theo lời
một nhân vật trong câu chuyện đó
Thể loại
Văn kể chuyện
Kiểu bài
Kể một câu chuyện có nội dung cho sẵn
Trọng tâm
Kể một câu chuyện cổ tích em đã nghe, đã đọc
Giới hạn
Kể theo lời một nhân vật
Mở bài
Giới thiệu một kỉ niệm
đáng nhớ
Ấn tượng của bạn về kỉ
niệm đó
Kết bài
Câu chuyện là một kỉ niệm đẹp thời
cắp sách đến trường. Nó đã cho em
một bài học qui giá và em sẽ không
bao giờ quên kỉ niệm này.
Miêu tả sơ nét về người mà làm nên kỉ niệm với bạn
Hình dáng/Tuổi tác
Đặc điểm mà bạn ấn tượng
Tính cách và cách cư xử của người đó
Thân
bài
Giới thiệu kỉ niệm
Đây là kỉ niệm buồn hay vui
Xảy ra trong hoàn cảnh nào, thời gian nào
quanh nhận xét như thế nào về người đó?
Kể lại tình huống, hoàn cảnh xảy ra câu chuyện
Kỉ niệm đó liên quan đến ai
Người đó như thế nào?
Diễn biến của câu chuyện
Nêu mở đầu câu chuyện và diễn biến như thế nào
Trình bày đỉnh điểm của câu chuyện
Thái độ, tình cảm của nhân vật trong chuyện
Kết thúc câu chuyện
Câu chuyện kết thúc như thế nào?
Nêu suy nghĩ và cảm nhận của bạn qua câu chuyện.
Một buổi trưa hè đưa đến cho em giấc ngủ ngon lành.
Trong mơ, em thấy túp lều tranh và một cây khế đang sai trĩu quả.
Thì ra, là câu chuyện “Cây khế”.
Ngày xưa, một gia đình nọ có hai anh em. Gia đình họ
sống thật hạnh phúc, được mấy năm thì bổ mẹ qua đời. Một thời
gian sau, người anh lấy vợ. Vì không muốn cho em ở cùng, hai
vợ chồng anh đòi chia tài sản. Ỷ thế còn có vợ con người anh
chiếm hết tài sản chỉ để lại một túp lều và cây khế. Người em ra
đi mà không oán trách anh mình điều gì.
Đến mùa khế ra quả, có con chim lạ không biết đến từ
đâu tới ăn hết trái này đến trái khác. Người em thấy vậy sốt ruột
lắm, bèn nói với chim.
- Cả gia sản nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này chim mà ăn
hết tôi biết trông cậy vào đâu.
Thấy vậy chim bèn nói:
- Ăn một quả trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.
Theo đúng lời của chim, người em may túi ba gang. Sáng hôm
sau, con chim bay đến một hòn đảo ở ngoài khơi xa. Hòn nào hòn đấy
lấp lánh. Đến đó người em lấy đầy túi ba gang rồi theo chim ra về. Từ
đó, người em có cuộc sống khá giả.
Thấy em mình giàu có nhanh chóng người anh bèn đến thăm,
lân la dò hỏi. Vốn thật thà người em kể hết chuyện cho anh nghe. Thấy
vậy, người anh liền đổi cả gia tài lấy cây khế. Ngày nào anh cũng xin em
đổi. Thương anh nền người em chấp nhận đổi.
Đến mùa khế sai quả, hai vợ chồng người anh thay nhau trực
dưới gốc cây đợi con chim lạ. Một hôm, vợ chồng người anh thấy một
con chim rất to đậu trên cây khế ăn quả. Sự việc diễn ra giống hệt người
em. Nhưng thay vì may túi ba gang thì người anh may túi mười hai
gang. Khi đến hòn đảo người anh ních đầy túi mười hai gang mà còn
nhét đầy người. Người anh ì ạch vác túi vàng khổng lồ và thân mình
nặng trịch leo lên lưng chim. Vì nặng quá nên chim phải vỗ cánh ba lần
mới bay lên được.
Lúc bay qua biển, một luồng gió mạnh làm chim lảo đảo mất
người anh và túi vàng xuống biển. Đúng theo câu tục ngữ “Tham thì
thâm”. Đây cũng là bài học cho mọi người không nên tham lam ích kỉ.
Tôi sống cùng mẹ và chị Tấm người chị cùng cha khác
mẹ của tôi. Vốn được mẹ nuông chiều, tôi chẳng phải động tay
đến một công việc nào. Còn chị Tấm phải làm lụng từ sáng đến
tối mà vẫn không hết việc.
Một hôm, mẹ gọi chúng tôi lại, đưa cho mỗi đứa một cái
giỏ và bảo: Hai con nếu ai bắt được đầy tôm tép sẽ được thưởng
một chiếc yếm đào. Hai chị em tôi đi ra đồng. Chị Tấm chăm chỉ
lại quen tay nên chẳng mấy chốc giỏ đã đầy tôm tép. Còn tôi, vì
mải chơi mà đến cuối buổi chẳng bắt được gì. Chợt tôi nghĩ ra
được một kế hay. Tôi chạy lại và bảo chị:
- Chị Tấm ơi! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu kẻo về mẹ
mắng.
Chị Tấm tin thật, liền hụp xuống ao sâu tắm rửa sạch sẽ.
Tôi liền trút hết tôm tép ở giỏ của Tấm sang giỏ của mình, rồi
chạy về gặp mẹ để lấy yếm đào. Chị Tấm trở về nhà với cái giỏ
trống không. Chị ta bị mẹ mắng cho một trận. Tôi thấy vậy thì lấy
làm hả hê lắm.
Nhưng từ hôm đó, tôi thấy chị Tấm thường giấu một phần
cơm mang ra giếng. Thấy kỳ lạ, tôi bèn rình xem chị ta đang giấu
bí mật gì. Khi biết được sự thật, ngày hôm sau mẹ tôi lấy lý do
làng đã bắt đầu cấm đồng để bắt chị chăn trâu ở đồng xa. Còn ở
nhà, mẹ con tôi bắt cá bống đem đi giết thịt để nấu ăn. Về đến
nhà, như mọi ngày chị Tấm lại đem cơm ra giếng nhưng gọi mãi
không thấy cá bống đâu. Lúc đó, chị Tấm chỉ biết ngồi khóc lóc
chứ không dám hỏi ai trong nhà.
Ít lâu sau, nhà vua mở hội cho người dân khắp nơi đến
dự. Hai mẹ con tôi cũng sắm sửa quần áo mới để đi dự hội. Chị
Tấm thưa với mẹ tôi muốn đi. Nhưng mẹ lại trộn một đấu gạo với
một đấu thóc bắt chị ở nhà nhặt cho xong. Mấy ngày sau, mẹ con
tôi nghe được tin: Nếu ai đi vừa chiếc hài do nhà vua tình cờ nhặt
được trên đường đi dự tiệc sẽ được làm hoàng hậu. Người dân
đến tranh nhau ướm thử nhưng không vừa. Tôi cũng vậy. Đến
lượt chị Tấm ướm thử thì vừa như in. Tấm được vua rước vào
cung làm hoàng hậu. Tôi ghen tức lắm nhưng không thể làm gì.
Đến ngày giỗ cha, chị Tấm về ăn giỗ. Đây là một cơ hội tốt để tôi
thay thế chị ta. Mẹ tôi bảo chị Tấm trèo cây cau, hái cau cúng
cha. Nhân lúc chị ta không để ý mà ở dưới chặt đổ cây cau. Chị
Tấm ngã xuống ao chết đuối. Mẹ đưa tôi vào cung khóc lóc kể lể
sự tình và xin cho tôi ở lại thay chị Tấm hầu hạ vua.
Một hôm, có một con chim vàng anh ở đâu bay đến đang
lúc tôi giặt quần áo cho vua. Vàng anh kêu lên: “Phơi áo chồng
tao phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào, rách áo chồng tao”. Rồi
chim vàng anh bay vào cung vua, ngày ngày quấn quýt khiến nhà
vua không thèm ngó ngàng đến tôi. Tôi tức lắm, tìm cách giết
chết vàng anh theo lời mẹ, đem lông chim vứt ngoài vườn.
Khi vua hỏi thì nói dối là mình có mang thèm ăn thịt chim
nên vua không hỏi gì nữa. Từ chỗ lông chim vàng anh, một cây
xoan đào mọc lên, cành lá xum xuê tỏa bóng mát. Vua sai người
mắc võng nằm nghỉ ở đây. Tôi thấy vậy liền mách mẹ. Mẹ tôi lại
bày mưu giúp tôi. Tôi sai người chặt cây làm thành khung cửi.
Vua có hỏi thì tôi lại nói dối là do cây bị đổ vì bão, sai thợ chặt làm
khung cửi để dệt áo cho vua.
Nhưng lúc tôi ngồi dệt, bỗng vang lên một giọng nói giống
hệt của chị Tấm:
“Cót ca cót két
Lấy tranh chồng chị,
Chị khoét mắt ra”
Tôi sợ quá, về nhà mách mẹ. Mẹ tôi lại bảo tôi đốt khung
cửi đi, đổ ra xa khỏi hoàng cung.
Một thời gian sau, chị Tấm theo vua về cung làm tôi ngạc
nhiên lắm. Không những vậy, chị ta còn xinh đẹp hơn xưa. Vua
càng ngày càng yêu chiều chị Tấm. Tôi liền đến hỏi Tấm cách làm
đẹp. Chị Tấm bày cho tôi tắm với nước sôi. Tôi hí hửng làm theo
không chút nghi ngờ, và nhận lấy cái chết đau đớn. Đến lúc này
tôi mới nhận ra rằng “ác giả thì ác báo” nhưng đã quá muộn rồi.
Ậ
P
L
À
M
V
●Thực hiện: EduFive
Ă
N
Viết được một bài văn kể
chuyện theo gợi ý trong SGK.
Bài văn rõ cốt truyện, nhân vật,
ý nghĩa; lời kể tự nhiên.
Tính cách của nhân vật được thể hiện qua gì?
Hành động của nhân vật.
Tính cách
của nhân vật
được thể hiện
Lời nói, ý nghĩ của nhân vật.
Những đặc điểm ngoại hình
tiêu biểu.
1. Hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn.
2. Hãy kể lại một câu chuyện mà em
thích nhất trong những truyện em đã
được học.
3. Kể lại một chuyện cổ
tích mà em biết theo lời
một nhân vật trong câu
chuyện đó.
1. Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn
Thể loại
Văn kể chuyện
Kiểu bài
Kể một câu chuyện em được chứng kiến hay tham gia
Trọng tâm
Kể một kỉ niệm đẹp, khó quên
Giới hạn
Kỉ niệm về tình bạn
2. Hãy kể lại một câu chuyện mà em thích nhất
trong những truyện em đã được học.
Thể loại
Văn kể chuyện
Kiểu bài
Kể một câu chuyện có nội dung cho sẵn
Trọng tâm
Kể một câu chuyện
Giới hạn
Câu chuyện đã được nghe được đọc mà em thích nhất
3. Kể lại một chuyện cổ tích mà em biết theo lời
một nhân vật trong câu chuyện đó
Thể loại
Văn kể chuyện
Kiểu bài
Kể một câu chuyện có nội dung cho sẵn
Trọng tâm
Kể một câu chuyện cổ tích em đã nghe, đã đọc
Giới hạn
Kể theo lời một nhân vật
Mở bài
Giới thiệu một kỉ niệm
đáng nhớ
Ấn tượng của bạn về kỉ
niệm đó
Kết bài
Câu chuyện là một kỉ niệm đẹp thời
cắp sách đến trường. Nó đã cho em
một bài học qui giá và em sẽ không
bao giờ quên kỉ niệm này.
Miêu tả sơ nét về người mà làm nên kỉ niệm với bạn
Hình dáng/Tuổi tác
Đặc điểm mà bạn ấn tượng
Tính cách và cách cư xử của người đó
Thân
bài
Giới thiệu kỉ niệm
Đây là kỉ niệm buồn hay vui
Xảy ra trong hoàn cảnh nào, thời gian nào
quanh nhận xét như thế nào về người đó?
Kể lại tình huống, hoàn cảnh xảy ra câu chuyện
Kỉ niệm đó liên quan đến ai
Người đó như thế nào?
Diễn biến của câu chuyện
Nêu mở đầu câu chuyện và diễn biến như thế nào
Trình bày đỉnh điểm của câu chuyện
Thái độ, tình cảm của nhân vật trong chuyện
Kết thúc câu chuyện
Câu chuyện kết thúc như thế nào?
Nêu suy nghĩ và cảm nhận của bạn qua câu chuyện.
Một buổi trưa hè đưa đến cho em giấc ngủ ngon lành.
Trong mơ, em thấy túp lều tranh và một cây khế đang sai trĩu quả.
Thì ra, là câu chuyện “Cây khế”.
Ngày xưa, một gia đình nọ có hai anh em. Gia đình họ
sống thật hạnh phúc, được mấy năm thì bổ mẹ qua đời. Một thời
gian sau, người anh lấy vợ. Vì không muốn cho em ở cùng, hai
vợ chồng anh đòi chia tài sản. Ỷ thế còn có vợ con người anh
chiếm hết tài sản chỉ để lại một túp lều và cây khế. Người em ra
đi mà không oán trách anh mình điều gì.
Đến mùa khế ra quả, có con chim lạ không biết đến từ
đâu tới ăn hết trái này đến trái khác. Người em thấy vậy sốt ruột
lắm, bèn nói với chim.
- Cả gia sản nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này chim mà ăn
hết tôi biết trông cậy vào đâu.
Thấy vậy chim bèn nói:
- Ăn một quả trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.
Theo đúng lời của chim, người em may túi ba gang. Sáng hôm
sau, con chim bay đến một hòn đảo ở ngoài khơi xa. Hòn nào hòn đấy
lấp lánh. Đến đó người em lấy đầy túi ba gang rồi theo chim ra về. Từ
đó, người em có cuộc sống khá giả.
Thấy em mình giàu có nhanh chóng người anh bèn đến thăm,
lân la dò hỏi. Vốn thật thà người em kể hết chuyện cho anh nghe. Thấy
vậy, người anh liền đổi cả gia tài lấy cây khế. Ngày nào anh cũng xin em
đổi. Thương anh nền người em chấp nhận đổi.
Đến mùa khế sai quả, hai vợ chồng người anh thay nhau trực
dưới gốc cây đợi con chim lạ. Một hôm, vợ chồng người anh thấy một
con chim rất to đậu trên cây khế ăn quả. Sự việc diễn ra giống hệt người
em. Nhưng thay vì may túi ba gang thì người anh may túi mười hai
gang. Khi đến hòn đảo người anh ních đầy túi mười hai gang mà còn
nhét đầy người. Người anh ì ạch vác túi vàng khổng lồ và thân mình
nặng trịch leo lên lưng chim. Vì nặng quá nên chim phải vỗ cánh ba lần
mới bay lên được.
Lúc bay qua biển, một luồng gió mạnh làm chim lảo đảo mất
người anh và túi vàng xuống biển. Đúng theo câu tục ngữ “Tham thì
thâm”. Đây cũng là bài học cho mọi người không nên tham lam ích kỉ.
Tôi sống cùng mẹ và chị Tấm người chị cùng cha khác
mẹ của tôi. Vốn được mẹ nuông chiều, tôi chẳng phải động tay
đến một công việc nào. Còn chị Tấm phải làm lụng từ sáng đến
tối mà vẫn không hết việc.
Một hôm, mẹ gọi chúng tôi lại, đưa cho mỗi đứa một cái
giỏ và bảo: Hai con nếu ai bắt được đầy tôm tép sẽ được thưởng
một chiếc yếm đào. Hai chị em tôi đi ra đồng. Chị Tấm chăm chỉ
lại quen tay nên chẳng mấy chốc giỏ đã đầy tôm tép. Còn tôi, vì
mải chơi mà đến cuối buổi chẳng bắt được gì. Chợt tôi nghĩ ra
được một kế hay. Tôi chạy lại và bảo chị:
- Chị Tấm ơi! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu kẻo về mẹ
mắng.
Chị Tấm tin thật, liền hụp xuống ao sâu tắm rửa sạch sẽ.
Tôi liền trút hết tôm tép ở giỏ của Tấm sang giỏ của mình, rồi
chạy về gặp mẹ để lấy yếm đào. Chị Tấm trở về nhà với cái giỏ
trống không. Chị ta bị mẹ mắng cho một trận. Tôi thấy vậy thì lấy
làm hả hê lắm.
Nhưng từ hôm đó, tôi thấy chị Tấm thường giấu một phần
cơm mang ra giếng. Thấy kỳ lạ, tôi bèn rình xem chị ta đang giấu
bí mật gì. Khi biết được sự thật, ngày hôm sau mẹ tôi lấy lý do
làng đã bắt đầu cấm đồng để bắt chị chăn trâu ở đồng xa. Còn ở
nhà, mẹ con tôi bắt cá bống đem đi giết thịt để nấu ăn. Về đến
nhà, như mọi ngày chị Tấm lại đem cơm ra giếng nhưng gọi mãi
không thấy cá bống đâu. Lúc đó, chị Tấm chỉ biết ngồi khóc lóc
chứ không dám hỏi ai trong nhà.
Ít lâu sau, nhà vua mở hội cho người dân khắp nơi đến
dự. Hai mẹ con tôi cũng sắm sửa quần áo mới để đi dự hội. Chị
Tấm thưa với mẹ tôi muốn đi. Nhưng mẹ lại trộn một đấu gạo với
một đấu thóc bắt chị ở nhà nhặt cho xong. Mấy ngày sau, mẹ con
tôi nghe được tin: Nếu ai đi vừa chiếc hài do nhà vua tình cờ nhặt
được trên đường đi dự tiệc sẽ được làm hoàng hậu. Người dân
đến tranh nhau ướm thử nhưng không vừa. Tôi cũng vậy. Đến
lượt chị Tấm ướm thử thì vừa như in. Tấm được vua rước vào
cung làm hoàng hậu. Tôi ghen tức lắm nhưng không thể làm gì.
Đến ngày giỗ cha, chị Tấm về ăn giỗ. Đây là một cơ hội tốt để tôi
thay thế chị ta. Mẹ tôi bảo chị Tấm trèo cây cau, hái cau cúng
cha. Nhân lúc chị ta không để ý mà ở dưới chặt đổ cây cau. Chị
Tấm ngã xuống ao chết đuối. Mẹ đưa tôi vào cung khóc lóc kể lể
sự tình và xin cho tôi ở lại thay chị Tấm hầu hạ vua.
Một hôm, có một con chim vàng anh ở đâu bay đến đang
lúc tôi giặt quần áo cho vua. Vàng anh kêu lên: “Phơi áo chồng
tao phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào, rách áo chồng tao”. Rồi
chim vàng anh bay vào cung vua, ngày ngày quấn quýt khiến nhà
vua không thèm ngó ngàng đến tôi. Tôi tức lắm, tìm cách giết
chết vàng anh theo lời mẹ, đem lông chim vứt ngoài vườn.
Khi vua hỏi thì nói dối là mình có mang thèm ăn thịt chim
nên vua không hỏi gì nữa. Từ chỗ lông chim vàng anh, một cây
xoan đào mọc lên, cành lá xum xuê tỏa bóng mát. Vua sai người
mắc võng nằm nghỉ ở đây. Tôi thấy vậy liền mách mẹ. Mẹ tôi lại
bày mưu giúp tôi. Tôi sai người chặt cây làm thành khung cửi.
Vua có hỏi thì tôi lại nói dối là do cây bị đổ vì bão, sai thợ chặt làm
khung cửi để dệt áo cho vua.
Nhưng lúc tôi ngồi dệt, bỗng vang lên một giọng nói giống
hệt của chị Tấm:
“Cót ca cót két
Lấy tranh chồng chị,
Chị khoét mắt ra”
Tôi sợ quá, về nhà mách mẹ. Mẹ tôi lại bảo tôi đốt khung
cửi đi, đổ ra xa khỏi hoàng cung.
Một thời gian sau, chị Tấm theo vua về cung làm tôi ngạc
nhiên lắm. Không những vậy, chị ta còn xinh đẹp hơn xưa. Vua
càng ngày càng yêu chiều chị Tấm. Tôi liền đến hỏi Tấm cách làm
đẹp. Chị Tấm bày cho tôi tắm với nước sôi. Tôi hí hửng làm theo
không chút nghi ngờ, và nhận lấy cái chết đau đớn. Đến lúc này
tôi mới nhận ra rằng “ác giả thì ác báo” nhưng đã quá muộn rồi.
 








Các ý kiến mới nhất