Tuần 1. Khái quát văn học Việt Nam từ Cách mạng tháng Tám năm 1945 đến hết thế kỉ XX

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: hhha
Người gửi: ngô việt chiến
Ngày gửi: 22h:39' 27-09-2023
Dung lượng: 1.3 MB
Số lượt tải: 52
Nguồn: hhha
Người gửi: ngô việt chiến
Ngày gửi: 22h:39' 27-09-2023
Dung lượng: 1.3 MB
Số lượt tải: 52
Số lượt thích:
0 người
TÂY TIẾN
- Quang Dũng –
Nhóm 2
TÂY TIẾN
Khổ 2
Khổ 2: KỈ NIỆM VỀ ĐÊM LIÊN
HOAN LỬA TRẠI
“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ
Người đi Châu Mộc Chiều Sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trên dòng nước lũ hoa đong đưa.”
“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ”
- “Doanh trại”: nơi sống của bộ đội
- “Bừng lên”: ánh sáng mạnh mẽ, rực rỡ
- “Hội đuốc hoa”: màu sắc tình yêu -> dùng từ duyên dáng, rạng
rỡ
Þ ĐÊM LIÊN HOAN GIỮA BẢN LÀNG TÂY BẮC
- Ẩn dụ + cảm hứng lãng mạn “bừng lên”: liên tưởng thi vị, xua đi
lạnh lẽo, tối tăm, hoang sơ
Þ Sự lạc quan, trẻ trung, tin tưởng vào tương lai tươi sáng
* -”Kìa em”: ngỡ ngàng, kinh ngạc nhưng trìu mến
- “Xiêm áo”: trang phục dân tộc đẹp đẽ, xinh xắn
lộng lẫy, kiêu sa, đậm chất thiếu nữ
-> “kìa”, “tự bao giờ”: câu hỏi cảm than => sự bất ngờ, ngạc nhiên,
vui sướng trước vẻ đẹp các cô gái vùng cao
Þ NHÀ THƠ PHÁT HIỆN BẰNG NIỀM YÊU, SAY ĐẮM,
CẢM PHỤC
Þ LÀ HÌNH ẢNH 'HẠT NHÂN', 'TRUNG TÂM' CỦA BỨC
TRANH HỘI.
- “Khèn”: 1 loại nhạc cụ dân tộc
- “Man điệu”: điệu nhạc lạ đặc trưng văn hoá
-> Sự uyển chuyển của sơn nữ
Þ Không gian âm nhạc dẫn người lính đến miền đất
lạ, có phần bí ẩn, lạ lùng mà mê đắm lòng người
- Vần “an”: tạo độ phiêu du, phiêu lãng' bay bổng
“xây hồn thơ”
-> Ngọn lửa ấm áp tình người sưởi ấm tâm hồn người
lính xa nhà
=> LÒNG YÊU ĐỜI VÀ MẾN MIỀN ĐẤT LẠ
NÀY.
- Tâm hồn người lính thăng
hoa: mệt mỏi, vất vả tan biến;
mất mát, gian khổ bị đẩy lùi
- Trở nên mạnh mẽ hơn trên
con đường hành quân phía trước
cùng khát vọng ngọt ngào
“Kèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”
“Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”
- Nỗi nhớ về buổi chia tay đi Châu
Mộc:
+ Không gian: màn sương mờ ảo
(nét đặc trưng)
+ “Bông lau”: có “hồn”, chịu tác
động của nỗi nhớ -> chập chờn, lạy
động trên bờ
-> Lưu luyến, tiễn đưa, man mác
pha tiếc nuối (tâm hồn nhà thơ)
=> gợi hình gợi cảm, sâu lắng, tĩnh
lặng.
- “nhớ”: quá khứ vọng về, cảnh
vật dù mơ hồ nhưng giàu sức
gợi, chất thơ, thi sĩ, lãng mạn
- Câu hỏi tu từ và điệp “có” kết
hợp nhân hoá “thấy”, “nhớ”
-> nỗi nhớ ùa về dồn dập nhiều kỉ
niệm
Þ Thiên nhiên mang hồn -> cái
nhìn nhạy cảm, tinh tế, hào hoa
của tác giả
- Những cánh hoa rừng ko bị “lũ”
dồn lên dập xuống, chỉ trôi
“đong đưa”
-> Từ láy: cảm giác quyến luyến
như con người
=> BÓNG NGƯỜI BÓNG HOA
HOẠ THÊM VẺ ĐẸP CHO
NHAU VÀ NỖI NHỚ TIẾP TỤC
BAO TRÙM.
KẾT LUẬN
- Bức tranh thiên nhiên, con người Tây Bắc hết sức kiểu diễm, xinh đẹp
- Các BPTT, CHTT, từ ngữ hàm súc, đậm chất nhạc, chất thơ, sự mộng mơ của
tâm hồn người
Þ Một bức tranh hoàn hảo với màu sắc và cảm xúc
Þ TÂM HỒN TÁC GIẢ: LÃNG MẠN, NHẠY CẢM, TÌNH CẢM, TINH TẾ,
TÀI HOA
Thanks For Watching!
Nhóm 2
- Quang Dũng –
Nhóm 2
TÂY TIẾN
Khổ 2
Khổ 2: KỈ NIỆM VỀ ĐÊM LIÊN
HOAN LỬA TRẠI
“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ
Người đi Châu Mộc Chiều Sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trên dòng nước lũ hoa đong đưa.”
“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ”
- “Doanh trại”: nơi sống của bộ đội
- “Bừng lên”: ánh sáng mạnh mẽ, rực rỡ
- “Hội đuốc hoa”: màu sắc tình yêu -> dùng từ duyên dáng, rạng
rỡ
Þ ĐÊM LIÊN HOAN GIỮA BẢN LÀNG TÂY BẮC
- Ẩn dụ + cảm hứng lãng mạn “bừng lên”: liên tưởng thi vị, xua đi
lạnh lẽo, tối tăm, hoang sơ
Þ Sự lạc quan, trẻ trung, tin tưởng vào tương lai tươi sáng
* -”Kìa em”: ngỡ ngàng, kinh ngạc nhưng trìu mến
- “Xiêm áo”: trang phục dân tộc đẹp đẽ, xinh xắn
lộng lẫy, kiêu sa, đậm chất thiếu nữ
-> “kìa”, “tự bao giờ”: câu hỏi cảm than => sự bất ngờ, ngạc nhiên,
vui sướng trước vẻ đẹp các cô gái vùng cao
Þ NHÀ THƠ PHÁT HIỆN BẰNG NIỀM YÊU, SAY ĐẮM,
CẢM PHỤC
Þ LÀ HÌNH ẢNH 'HẠT NHÂN', 'TRUNG TÂM' CỦA BỨC
TRANH HỘI.
- “Khèn”: 1 loại nhạc cụ dân tộc
- “Man điệu”: điệu nhạc lạ đặc trưng văn hoá
-> Sự uyển chuyển của sơn nữ
Þ Không gian âm nhạc dẫn người lính đến miền đất
lạ, có phần bí ẩn, lạ lùng mà mê đắm lòng người
- Vần “an”: tạo độ phiêu du, phiêu lãng' bay bổng
“xây hồn thơ”
-> Ngọn lửa ấm áp tình người sưởi ấm tâm hồn người
lính xa nhà
=> LÒNG YÊU ĐỜI VÀ MẾN MIỀN ĐẤT LẠ
NÀY.
- Tâm hồn người lính thăng
hoa: mệt mỏi, vất vả tan biến;
mất mát, gian khổ bị đẩy lùi
- Trở nên mạnh mẽ hơn trên
con đường hành quân phía trước
cùng khát vọng ngọt ngào
“Kèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”
“Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”
- Nỗi nhớ về buổi chia tay đi Châu
Mộc:
+ Không gian: màn sương mờ ảo
(nét đặc trưng)
+ “Bông lau”: có “hồn”, chịu tác
động của nỗi nhớ -> chập chờn, lạy
động trên bờ
-> Lưu luyến, tiễn đưa, man mác
pha tiếc nuối (tâm hồn nhà thơ)
=> gợi hình gợi cảm, sâu lắng, tĩnh
lặng.
- “nhớ”: quá khứ vọng về, cảnh
vật dù mơ hồ nhưng giàu sức
gợi, chất thơ, thi sĩ, lãng mạn
- Câu hỏi tu từ và điệp “có” kết
hợp nhân hoá “thấy”, “nhớ”
-> nỗi nhớ ùa về dồn dập nhiều kỉ
niệm
Þ Thiên nhiên mang hồn -> cái
nhìn nhạy cảm, tinh tế, hào hoa
của tác giả
- Những cánh hoa rừng ko bị “lũ”
dồn lên dập xuống, chỉ trôi
“đong đưa”
-> Từ láy: cảm giác quyến luyến
như con người
=> BÓNG NGƯỜI BÓNG HOA
HOẠ THÊM VẺ ĐẸP CHO
NHAU VÀ NỖI NHỚ TIẾP TỤC
BAO TRÙM.
KẾT LUẬN
- Bức tranh thiên nhiên, con người Tây Bắc hết sức kiểu diễm, xinh đẹp
- Các BPTT, CHTT, từ ngữ hàm súc, đậm chất nhạc, chất thơ, sự mộng mơ của
tâm hồn người
Þ Một bức tranh hoàn hảo với màu sắc và cảm xúc
Þ TÂM HỒN TÁC GIẢ: LÃNG MẠN, NHẠY CẢM, TÌNH CẢM, TINH TẾ,
TÀI HOA
Thanks For Watching!
Nhóm 2
 








Các ý kiến mới nhất