Tuần 16. Người lái đò Sông Đà (trích)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trần Nhân Ý Tiên
Ngày gửi: 21h:24' 03-01-2023
Dung lượng: 69.4 MB
Số lượt tải: 135
Nguồn:
Người gửi: Trần Nhân Ý Tiên
Ngày gửi: 21h:24' 03-01-2023
Dung lượng: 69.4 MB
Số lượt tải: 135
Số lượt thích:
1 người
(Nguyễn Văn Sỹ)
NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG
ĐÀ
SÔNG ĐÀ TRỮ
TÌNH
CAO
XUỐNG
XA LẠI GẦN
CẬN
CẢNH
1.Từ cao
xuống:
sông dáng
Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình,
a.“Con
Hình
đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở
con
sông:
hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo
đốt nương xuân.”
Ở đoạn này tác giả đã
sử dụng biện pháp
nghệ thuật gì?
NgoàiĐàsotuôn
sánhdài
con
sông
dài áng
nhưtóc
mộttrữ tình,
“Con sông
tuôn
dài“tuôn
như một
tóctóc
trữẩntình”
tác giả
thấy
đầu tócáng
chân
hiệnthì
trong
mâycòn
trờicho
TâytaBắc
bung nở
nhưcuộn
thế mù
nào?
hoa ban hoahình
gạo dạng
thángcon
hai sông
và cuồn
khói núi Mèo
đốt nương xuân.” (đầu trang 191)
- So
sánhtừ:
như
sợi “dây
- Điệp
“tuôn
dài” thừng ngoằn ngoèo”
- Nhân
hóa:“cuồn
“Concuộn”
sông Đà tuôn dài tuôn dài như
- Từ láy:
một áng tóc trữ tình …”
b. Màu sắc
Sông Đà: Mùa Xuân:
Biến đổi
theo
mùa với
vẻ đẹp
rất
riêng
xanh ngọc
bích
Mùa Thu: lừ
lừ chín đỏ
Khẳng định chưa
bao giờ là dòng
sông đen
2. Góc nhìn từ xa
lại gần:
“Sông Đà như một cố nhân”
o
e
h
T
ố
c
n
bạ
à
l
n
nhâ
gì?
Cố nhân: không chỉ gợi lên hình ảnh
bạn
cũ,
bạn
xưa
mà
còn
gợi
nên
sự
Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh”Nguyễn
gắn
bó
bền
chặt
của
tình
bạn.
Tuân đã sáng tạo ra một con sông Đà không
phải là thiên nhiên vô tri,vô giác mà là một sinh
thể có hoạt động,có tính cách, có tâm trạng hẳn
hoi và khá phức tạp”.
Từ bãi Sông
Đà
Nước
sông
Đà
Nắng
sông Đà
Vẻ đẹp của
bờ bãi
a.Nước: sông Đà gợi nhớ trò chơi trẻ
con
“Thấy loang loáng như trẻ con nghịch chiếu
gương vào mắt mình rồi bỏ chạy''
- Góc nhìn chưa ra khỏi rừng
- Âm trạng háo hức, bồn chồn
- Biện pháp so sánh,liên tưởng
Cụ thể hóa tình cảm cho cố nhân sông
Đà
Sự hồn nhiên trong sáng
b.Nắng:gợi nhớ đến thế giới của Đường
thi
NẮNG THÁNG BA ĐƯỜNG THI:
- Tươi tắn
- Tinh khôi
- Rực rỡ và kì
ảo
Gợi nên vẻ đẹp nên thơ,thú vị
VẺ ĐẸP BỜ BÃI:GỢI NHỚ KHU VƯỜN
CỔ TÍCH ĐẸP
Chuồn
chuồn
Bã
Biện
i
pháp
liệt kê
Bờ
Bươm
bướm
phác họa khung cảnh khoáng đạt,bao
la của bến bãi Đà giang
Phép điệp “sông Đà” ở mỗi vế
câu mạnh niềm say mê, phấn khích
Nhấn
của con người khi gặp lại cố nhân
“ Chao ôi,.....chiêm bao đứt quãng”
- Nắng: cảm nhận bằng thị giác
- “giòn tan”: cảm nhận bằng vị giác
- “ nắng giòn tan” là một sự kết hợp độc
đáo
Đem đến sự bất ngờ thú vị
Niềm vui
So sánh
1
So sánh
2
SO SÁNH
1
Hân hoan
Rạo rực
Đậm chất cá
nhân
SO SÁNH 2
Đó là niềm vui như chiêm bao đứt
quãng
Niềm vui diệu kì, hiếm có
Lắm tật
nhiều chứng
Câu 1.Ngoài vẻ đẹp hung bạo thì con
Sông Đà còn mang vẻ đẹp gì?
Trữ tình
Câu 2.Hãy kể tên 1 biện pháp tu từ trong
đoạn văn và nêu tác dụng của biện pháp
tu từ đó?
3. Cái nhìn
*Cảnhcảnh:
ven sông:
cận
- lặng tờ
-Cỏ
gianh
đồichậm,
núi đang
ra những
noãn
Sông
chảy
thuyền
trôi nhẹ,
bờbúp
bãi
-sông
Đàn Đà
hươu
đầu thơ
ngốn
búp và
cỏ nguyên
gianh đẫm
dịucúi
dàng,
mộng
sơ,
sương
đêm đến thánh thiện…
trong lành
- Bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử
Yên tĩnh cổ kính: yên vắng, tĩnh lặng,
hoang sơ hình thức so sánh như:“từ đời Lý,
đời Trần… đến thế mà thôi” cùng với cách
dùng điệp từ như cách gieo vần trong thơ
khiến ta hình dung không gian ven sông.
Trẻ trung tràn trề sức sống: quan sát tỉ mỉ trong
không gian yên vắng ven sông nhà văn phát hiện điều bát ngờ,
là sự sống âm thầm bền bỉ, tràn trề sức sống “thuyền tôi trôi
qua một nương ngô…nhú lên…ngô non…cỏ gianh…nõn búp”
* Cảnh bờ
sông:
Hoang
sơ, trong trẻo: Tiếp tục phóng cái nhìn bao quát cảnh bờ sông
Nguyễn Tuân cảm nhận được nét trữ tình.
Dùng một từ ngử nêu lên một đặc điểm trừu tượng của không gian:
“Bờ sông hoang dại…hồn nhiên” so sánh với thời gian: “bờ tiền sử…
nỗi niềm cổ tích” tạo ấn tượng về không gian mang vẻ đẹp vĩnh hằng
sâu lắng.
Yên tĩnh, thanh bình: Giữa không gian vắng lặng mênh mang, nhà
thơ thèm nghe thấy âm thanh của cuộc sống, nghe thấy tiếng của con
hươu thơ ngộ: “hỡi ông khách có phải ông cũng nghe thấy 1 tiếng còi
sương” dùng động tả tĩnh càng tô đậm thêm không gian tĩnh mịch,
yên bình.
*Cảnh trên
sông:
Âm
thanh
bình dị:
Vẻ đẹo
đời thường:
Với con
mắt nước
tinh tườm
của
họa
sĩ,đàn
tráihươu
tim nhạy
cảm yêu cái đẹp của
“Tiếng
cá
đập
sông
đuổi
mất
vụt
biến”
“Đàn cá dầm xanh quẩy vọt lên mặt sông bụng trắng như bạc rơi thoi”.
một
nghệ
sĩ Nguyễn
Tuân
đã khám
phátượng
những nét
trữ tình
của sông
Đà
Câu
chữ
chọn
lọc
diễn
đạt
ấn
nhấn
mạnh
sự
Đắm mình say mê với cái đẹp bình dị
trong
mọi góc
nhìn khi
trữ tình sông Đà duyên dáng, gợi cảm mà biến
tĩnh lặng
không
gian.
hóa đầy sức sống như một cố nhân.
ĐÀ
SÔNG ĐÀ TRỮ
TÌNH
CAO
XUỐNG
XA LẠI GẦN
CẬN
CẢNH
1.Từ cao
xuống:
sông dáng
Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình,
a.“Con
Hình
đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở
con
sông:
hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo
đốt nương xuân.”
Ở đoạn này tác giả đã
sử dụng biện pháp
nghệ thuật gì?
NgoàiĐàsotuôn
sánhdài
con
sông
dài áng
nhưtóc
mộttrữ tình,
“Con sông
tuôn
dài“tuôn
như một
tóctóc
trữẩntình”
tác giả
thấy
đầu tócáng
chân
hiệnthì
trong
mâycòn
trờicho
TâytaBắc
bung nở
nhưcuộn
thế mù
nào?
hoa ban hoahình
gạo dạng
thángcon
hai sông
và cuồn
khói núi Mèo
đốt nương xuân.” (đầu trang 191)
- So
sánhtừ:
như
sợi “dây
- Điệp
“tuôn
dài” thừng ngoằn ngoèo”
- Nhân
hóa:“cuồn
“Concuộn”
sông Đà tuôn dài tuôn dài như
- Từ láy:
một áng tóc trữ tình …”
b. Màu sắc
Sông Đà: Mùa Xuân:
Biến đổi
theo
mùa với
vẻ đẹp
rất
riêng
xanh ngọc
bích
Mùa Thu: lừ
lừ chín đỏ
Khẳng định chưa
bao giờ là dòng
sông đen
2. Góc nhìn từ xa
lại gần:
“Sông Đà như một cố nhân”
o
e
h
T
ố
c
n
bạ
à
l
n
nhâ
gì?
Cố nhân: không chỉ gợi lên hình ảnh
bạn
cũ,
bạn
xưa
mà
còn
gợi
nên
sự
Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh”Nguyễn
gắn
bó
bền
chặt
của
tình
bạn.
Tuân đã sáng tạo ra một con sông Đà không
phải là thiên nhiên vô tri,vô giác mà là một sinh
thể có hoạt động,có tính cách, có tâm trạng hẳn
hoi và khá phức tạp”.
Từ bãi Sông
Đà
Nước
sông
Đà
Nắng
sông Đà
Vẻ đẹp của
bờ bãi
a.Nước: sông Đà gợi nhớ trò chơi trẻ
con
“Thấy loang loáng như trẻ con nghịch chiếu
gương vào mắt mình rồi bỏ chạy''
- Góc nhìn chưa ra khỏi rừng
- Âm trạng háo hức, bồn chồn
- Biện pháp so sánh,liên tưởng
Cụ thể hóa tình cảm cho cố nhân sông
Đà
Sự hồn nhiên trong sáng
b.Nắng:gợi nhớ đến thế giới của Đường
thi
NẮNG THÁNG BA ĐƯỜNG THI:
- Tươi tắn
- Tinh khôi
- Rực rỡ và kì
ảo
Gợi nên vẻ đẹp nên thơ,thú vị
VẺ ĐẸP BỜ BÃI:GỢI NHỚ KHU VƯỜN
CỔ TÍCH ĐẸP
Chuồn
chuồn
Bã
Biện
i
pháp
liệt kê
Bờ
Bươm
bướm
phác họa khung cảnh khoáng đạt,bao
la của bến bãi Đà giang
Phép điệp “sông Đà” ở mỗi vế
câu mạnh niềm say mê, phấn khích
Nhấn
của con người khi gặp lại cố nhân
“ Chao ôi,.....chiêm bao đứt quãng”
- Nắng: cảm nhận bằng thị giác
- “giòn tan”: cảm nhận bằng vị giác
- “ nắng giòn tan” là một sự kết hợp độc
đáo
Đem đến sự bất ngờ thú vị
Niềm vui
So sánh
1
So sánh
2
SO SÁNH
1
Hân hoan
Rạo rực
Đậm chất cá
nhân
SO SÁNH 2
Đó là niềm vui như chiêm bao đứt
quãng
Niềm vui diệu kì, hiếm có
Lắm tật
nhiều chứng
Câu 1.Ngoài vẻ đẹp hung bạo thì con
Sông Đà còn mang vẻ đẹp gì?
Trữ tình
Câu 2.Hãy kể tên 1 biện pháp tu từ trong
đoạn văn và nêu tác dụng của biện pháp
tu từ đó?
3. Cái nhìn
*Cảnhcảnh:
ven sông:
cận
- lặng tờ
-Cỏ
gianh
đồichậm,
núi đang
ra những
noãn
Sông
chảy
thuyền
trôi nhẹ,
bờbúp
bãi
-sông
Đàn Đà
hươu
đầu thơ
ngốn
búp và
cỏ nguyên
gianh đẫm
dịucúi
dàng,
mộng
sơ,
sương
đêm đến thánh thiện…
trong lành
- Bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử
Yên tĩnh cổ kính: yên vắng, tĩnh lặng,
hoang sơ hình thức so sánh như:“từ đời Lý,
đời Trần… đến thế mà thôi” cùng với cách
dùng điệp từ như cách gieo vần trong thơ
khiến ta hình dung không gian ven sông.
Trẻ trung tràn trề sức sống: quan sát tỉ mỉ trong
không gian yên vắng ven sông nhà văn phát hiện điều bát ngờ,
là sự sống âm thầm bền bỉ, tràn trề sức sống “thuyền tôi trôi
qua một nương ngô…nhú lên…ngô non…cỏ gianh…nõn búp”
* Cảnh bờ
sông:
Hoang
sơ, trong trẻo: Tiếp tục phóng cái nhìn bao quát cảnh bờ sông
Nguyễn Tuân cảm nhận được nét trữ tình.
Dùng một từ ngử nêu lên một đặc điểm trừu tượng của không gian:
“Bờ sông hoang dại…hồn nhiên” so sánh với thời gian: “bờ tiền sử…
nỗi niềm cổ tích” tạo ấn tượng về không gian mang vẻ đẹp vĩnh hằng
sâu lắng.
Yên tĩnh, thanh bình: Giữa không gian vắng lặng mênh mang, nhà
thơ thèm nghe thấy âm thanh của cuộc sống, nghe thấy tiếng của con
hươu thơ ngộ: “hỡi ông khách có phải ông cũng nghe thấy 1 tiếng còi
sương” dùng động tả tĩnh càng tô đậm thêm không gian tĩnh mịch,
yên bình.
*Cảnh trên
sông:
Âm
thanh
bình dị:
Vẻ đẹo
đời thường:
Với con
mắt nước
tinh tườm
của
họa
sĩ,đàn
tráihươu
tim nhạy
cảm yêu cái đẹp của
“Tiếng
cá
đập
sông
đuổi
mất
vụt
biến”
“Đàn cá dầm xanh quẩy vọt lên mặt sông bụng trắng như bạc rơi thoi”.
một
nghệ
sĩ Nguyễn
Tuân
đã khám
phátượng
những nét
trữ tình
của sông
Đà
Câu
chữ
chọn
lọc
diễn
đạt
ấn
nhấn
mạnh
sự
Đắm mình say mê với cái đẹp bình dị
trong
mọi góc
nhìn khi
trữ tình sông Đà duyên dáng, gợi cảm mà biến
tĩnh lặng
không
gian.
hóa đầy sức sống như một cố nhân.
 







Các ý kiến mới nhất