Tuần 13. Ôn tập văn kể chuyện

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Minh Trang
Ngày gửi: 22h:04' 04-12-2022
Dung lượng: 6.1 MB
Số lượt tải: 21
Nguồn:
Người gửi: Phạm Minh Trang
Ngày gửi: 22h:04' 04-12-2022
Dung lượng: 6.1 MB
Số lượt tải: 21
Số lượt thích:
0 người
2
Có mấy cách kết bài?
1. Kết bài mở rộng: nêu ý nghĩa hoặc đưa ra lời
bình luận về câu chuyện.
2. Kết bài không mở rộng: chỉ cho kết cục của
câu chuyện, không bình luận gì thêm.
1. Keå moät caâu chuyeän maø em ñaõ ñöôïc nghe hoaëc
ñöôïc ñoïc veà moät ngöôøi coù taám loøng nhaân haäu.
2. Keå laïi caâu chuyeän Noãi daèn vaët cuûa Anñraây-ca baèng lôøi cuûa caäu beù An-ñraây-ca.
3. Keå laïi caâu chuyeän “Vua taøu thuûy” Baïch Thaùi
Böôûi baèng lôøi cuûa chuû taøu ngöôøi Phaùp hoaëc ngöôøi
Hoa.
1. Mở đầu: giới thiệu câu chuyện định kể.
2. Diễn biến: nêu diễn biến các chuỗi sự việc
theo trình tự thời gian.
3. Kết thúc: nêu kết thúc câu chuyện hoặc ý
nghĩa của câu chuyện.
Kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca bằng chính lời của cậu bé
Trả lời:
" Các bạn thân mến của tôi ạ! Tôi là An-đrây-ca kể với các bạn mẩu
chuyện liên quan đến tôi mà cho đến bây giờ nó vẫn cứ dằn vặt tôi. Vâng! Tôi
là một kẻ có lỗi trong chuyện này
Hồi ấy, tôi mới lên chín, sống với mẹ và ông. Ông tôi đã 96 tuổi nên sức
khỏe rất yếu. Vào một buổi chiều nọ, ông tôi nói với mẹ tôi rằng:"Con ơi! Bố
thấy khó thở lắm!" Nghe ông nói thế, mẹ tôi bảo tôi ra phố mua thuốc cho
ông. Tôi nhanh nhẹn đi ngay. Ra đường, tôi gặp mấy đứa bạn thân rủ chơi
bóng. Tôi nhập cuộc ngay.Giữa chừng tôi sực nhớ ra phải đi mua thuốc, vội
vàng chạy đi mua mang về cho mẹ.
Khi tôi về, tôi thấy mẹ gục bên người ông khóc nức nở. Thì ra ông tôi đã
qua đời. Tôi hốt hoảng bồn chồn. Tôi nghĩ:"Chỉ vì mình mải chơi mua thuốc
về chậm lên ông mất". Tôi òa khóc kể hết mọi chuyện cho me. Mẹ tôi an ủi:
- An-đrây-ca! Con không có lỗi. Chẳng có thuốc nào chữa khỏi bệnh của ông
cả.Ông mất khi con vừa bước ra khỏi nhà
Có thể ông mất do tuổi già sức yếu không liên quan gì đến tôi như mẹ nói.
Nhưng dù sao đối với tôi hành động mải chơi của mình và cái chết của ông
mãi làm tôi dằn vặt,day dứt.
Vận dụng – Trải nghiệm
Có mấy cách kết bài?
1. Kết bài mở rộng: nêu ý nghĩa hoặc đưa ra lời
bình luận về câu chuyện.
2. Kết bài không mở rộng: chỉ cho kết cục của
câu chuyện, không bình luận gì thêm.
1. Keå moät caâu chuyeän maø em ñaõ ñöôïc nghe hoaëc
ñöôïc ñoïc veà moät ngöôøi coù taám loøng nhaân haäu.
2. Keå laïi caâu chuyeän Noãi daèn vaët cuûa Anñraây-ca baèng lôøi cuûa caäu beù An-ñraây-ca.
3. Keå laïi caâu chuyeän “Vua taøu thuûy” Baïch Thaùi
Böôûi baèng lôøi cuûa chuû taøu ngöôøi Phaùp hoaëc ngöôøi
Hoa.
1. Mở đầu: giới thiệu câu chuyện định kể.
2. Diễn biến: nêu diễn biến các chuỗi sự việc
theo trình tự thời gian.
3. Kết thúc: nêu kết thúc câu chuyện hoặc ý
nghĩa của câu chuyện.
Kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca bằng chính lời của cậu bé
Trả lời:
" Các bạn thân mến của tôi ạ! Tôi là An-đrây-ca kể với các bạn mẩu
chuyện liên quan đến tôi mà cho đến bây giờ nó vẫn cứ dằn vặt tôi. Vâng! Tôi
là một kẻ có lỗi trong chuyện này
Hồi ấy, tôi mới lên chín, sống với mẹ và ông. Ông tôi đã 96 tuổi nên sức
khỏe rất yếu. Vào một buổi chiều nọ, ông tôi nói với mẹ tôi rằng:"Con ơi! Bố
thấy khó thở lắm!" Nghe ông nói thế, mẹ tôi bảo tôi ra phố mua thuốc cho
ông. Tôi nhanh nhẹn đi ngay. Ra đường, tôi gặp mấy đứa bạn thân rủ chơi
bóng. Tôi nhập cuộc ngay.Giữa chừng tôi sực nhớ ra phải đi mua thuốc, vội
vàng chạy đi mua mang về cho mẹ.
Khi tôi về, tôi thấy mẹ gục bên người ông khóc nức nở. Thì ra ông tôi đã
qua đời. Tôi hốt hoảng bồn chồn. Tôi nghĩ:"Chỉ vì mình mải chơi mua thuốc
về chậm lên ông mất". Tôi òa khóc kể hết mọi chuyện cho me. Mẹ tôi an ủi:
- An-đrây-ca! Con không có lỗi. Chẳng có thuốc nào chữa khỏi bệnh của ông
cả.Ông mất khi con vừa bước ra khỏi nhà
Có thể ông mất do tuổi già sức yếu không liên quan gì đến tôi như mẹ nói.
Nhưng dù sao đối với tôi hành động mải chơi của mình và cái chết của ông
mãi làm tôi dằn vặt,day dứt.
Vận dụng – Trải nghiệm
 







Các ý kiến mới nhất