Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức cộng đồng

5 điều đơn giản cha mẹ nên làm mỗi ngày để con hạnh phúc hơn

Tìm kiếm hạnh phúc là một nhu cầu lớn và xuất hiện xuyên suốt cuộc đời mỗi con người. Tác giả người Mỹ Stephanie Harrison đã dành ra hơn 10 năm để nghiên cứu về cảm nhận hạnh phúc, bà đã hệ thống các kiến thức ấy trong cuốn New Happy. Bà Harrison khẳng định có những thói quen đơn...
Xem tiếp

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 0919 124 899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tuần 13. Trả bài văn kể chuyện

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vũ Khánh Ly
Ngày gửi: 22h:57' 28-11-2021
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 305
Số lượt thích: 0 người
Thứ tư, ngày 1 tháng 12 năm 2021
Tập làm văn
Trả bài văn kể Chuyện
Đề bài:
1. Kể lại câu chuyện em đó được nghe hoặc được đọc về một người có tấm lòng nhân hậu.
2. Kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca bằng lời của cậu bé An-đrây-ca.
3. Kể lại câu chuyện “Vua tàu thủy” Bạch Thái Bưởi bằng lời của một người chủ tàu người Pháp hoặc người Hoa.
1. Nhận xét chung:
Trả bài văn kể chuyện
Viết đúng thể loại văn kể chuyện. Biết mượn lời nhân vật để kể lại nội dung câu chuyện.
Bố cục rõ ràng, trình bày sạch đẹp.
Kể có sáng tạo, kể xen lẫn tả cảnh, tả tình cảm, tâm trạng của nhân vật.
Ưu điểm
Tồn tại
Cả bài trình bày chưa rõ bố cục.
Lời xưng hô chưa thống nhất.
Có bài dùng từ chưa hay, chưa phù hợp, viết câu lủng củng.
Một số bài chưa viết đầy đủ nội dung cõu chuyện, viết sơ sài, nhiều em viết sai lỗi chớnh tả.
Lỗi chính tả
khóc nất lên
từ dã
không nghỉ
về kiệp
khóc nấc lên
từ giã
không nghĩ
về kịp
góc cây táo
gốc cây táo
Lỗi về cách dùng từ,đặt câu
+ Trong cuộc sống, ai cũng phải mắc lỗi.
+ Rồi tôi chạy một mạch vào cửa hàng mua thuốc rồi mang về cho ông .
+ Điều làm tôi day dứt suốt đời là để ông chết.
+ Nhiều năm sau, khi đã lớn ôi vẫn luôn tự dằn vặt mình.
+ Ông nói với mẹ: Bố khó thở lắm !
Lỗi về viết câu văn, đoạn văn
.
T
,
t


Lỗi về viết câu văn, đoạn văn:
Nhưng tôi không nghĩ vậy. , tôi ngồi khóc bên cây táo của ông trồng cách đây năm.
Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm ấy, tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng cách đây đã chín năm. Tôi cứ day dứt mãi: “Giá mình mang thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!”
Ngày hôm đó
9
Nếu như tôi mang thuốc
về thì ông đã không mất rồi .
Những điều cần lưu ý khi làm bài văn kể chuyện
1. Viết đúng thể loại văn kể chuyện.
2. Trình bày rõ bố cục : mở bài, diễn biến, kết bài.
3. Kể đúng trình tự câu chuyện, biết kể xen tả cảnh, lời nói, ý nghĩ, tâm trạng của nhân vật.
4. Dùng từ chính xác, viết câu văn ngắn gọn, rõ ý, không sai lỗi chính tả.


HỌC TẬP NHỮNG BÀI VĂN HAY
Kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca bằng lời của cậu bé
Có những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng tôi đã mắc phải một lỗi lầm không bao giờ sửa được. Tôi đã mất đi người thân yêu nhất của mình. Sau đây, tôi xin kể lại câu chuyện đó để các bạn nghe và cùng rút kinh nghiệm:
Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông. Bố tôi đi công tác xa nên ít khi về thăm nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi nên ông hay ốm vặt lắm. Một buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với mẹ tôi:
- Bố khó thở quá!
Mẹ liền gọi tôi vào, dúi vào tay tôi tờ giấy ghi tên thuốc, nói:
- Con chạy đi mua loại thuốc này cho mẹ. Nhanh lên con nhé!
Tôi liền nhanh nhẹn đi ngay. Đường từ nhà tôi đến hiệu thuốc không xa nhưng lại qua một sân bóng rộng. Thấy tôi, bọn bạn gọi:
- An- đrây- ca ơi, vào đây chơi với chúng tớ đi!
Biết mình là một tiền đạo giỏi và nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để thể hiện tài năng, tôi nhận lời ngay. Chơi rất vui nên tôi quên mất lời mẹ dặn. Mãi đến khi sút bóng vào lưới, nghe bọn bạn reo hò, tôi mới sực nhớ đến ông, liền ba chân bốn cẳng chạy đi mua thuốc.
Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi nhìn thấy mẹ đang khóc nấc lên. Khi đó, tôi đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi sà vào lòng mẹ, khóc:
- Mẹ ơi, chỉ vì con thích chơi bóng nên đã quên lời mẹ dặn, mua thuốc về chậm mà ông mất.
Nhưng mẹ lại an ủi tôi:
- Không, con không có lỗi gì cả. Ông già và yếu lắm rồi nên không thuốc nào cứu được ông đâu. Ông đã qua đời từ khi con vừa ra khỏi nhà.
Thế nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo trước nhà. Cây táo này được ông chăm sóc rất cẩn thận. Tôi thấy đêm đó thật tối và buồn quá. Thì ra, giờ đây, tôi đã mất đi người ông thân yêu, nghĩ vậy, tôi oà khóc.
Sau này, mãi đến khi trưởng thành, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình:
- Giá mình đừng mải chơi, mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa. Mình còn được nghe ông kể chuyện nhiều nữa.
Câu chuyện của tôi là thế đấy. Mong các bạn đừng ai mắc phải lỗi lầm lớn như tôi để phải ân hận suốt đời.
 
CỦNG CỐ
Dặn dò
 
Gửi ý kiến