Tuần 24. Voi nhà

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đoàn Lê Tuyết Nhi
Ngày gửi: 09h:10' 23-04-2020
Dung lượng: 339.7 KB
Số lượt tải: 115
Nguồn:
Người gửi: Đoàn Lê Tuyết Nhi
Ngày gửi: 09h:10' 23-04-2020
Dung lượng: 339.7 KB
Số lượt tải: 115
Số lượt thích:
0 người
Tập đọc
Thứ năm ngày 23 tháng 4 năm 2020
Tập đọc
Voi nhà
Tập đọc: Voi nhà
Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy. Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe, chịu rét qua đêm.
Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
Nhưng kìa, con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy. Lôi xong, nó huơ vòi về phía lùm cây rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Theo Nguyễn Trần Bé
Thứ năm ngày 23 tháng 4 năm 2020
Tập đọc
Voi nhà
Luyện đọc từ khó:
khựng lại
nhúc nhích
vũng lầy
quặp chặt
huơ vòi
lững thững
Tập đọc: Voi nhà
Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy. Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe, chịu rét qua đêm.
Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
Nhưng kìa, con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy. Lôi xong, nó huơ vòi về phía lùm cây rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Theo Nguyễn Trần Bé
Tập đọc: Voi nhà
Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy. Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe, chịu rét qua đêm.
Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
Đoạn 1:
Đoạn 2:
//
//
Nhưng kìa, con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy. Lôi xong, nó huơ vòi về phía lùm cây rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Theo Nguyễn Trần Bé
Đoạn 3:
//
Giải nghĩa từ:
-Voi nhà:
-Khựng lại:
-Rú ga:
-Vục (xuống vũng):
-Thu lu:
-Lừng lững:
voi được người nuôi, dạy để làm một số việc.
dừng lại đột ngột vì một tác động bất ngờ.
tăng thêm ga cho máy nổ mạnh.
chúi ngập hẳn xuống.
thu mình gọn nhỏ lại.
to lớn và như từ đâu hiện ra trước mắt, gây ấn tượng đáng sợ.
Thứ năm ngày 23 tháng 4 năm 2020
Tập đọc
Voi nhà
Luyện đọc câu khó:
Đoạn 1: Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần / nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy.// Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe,/ chịu rét qua đêm.
Luyện đọc câu khó:
Đoạn 2: Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
(Giọng thất vọng)
(Giọng hoảng hốt)
(Giọng dứt khoát, ra lệnh)
(Giọng gấp gáp, lo sợ)
Luyện đọc câu khó:
Đoạn 3: Nhưng kìa,/ con voi quặp chặt vòi vào đầu xe/ và co mình/ lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy.// Lôi xong,/ nó huơ vòi về phía lùm cây/ rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.//
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Tìm hiểu bài
Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy. Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe, chịu rét qua đêm.
1. Vì sao những người trong xe phải ngủ đêm trong rừng?
Vì mưa rừng ập xuống, chiếc xe bị lún xuống vũng lầy.
Tìm câu văn cho thấy các chiến sĩ cố gắng mà chiếc xe vẫn ko di chuyển?
Tìm hiểu bài
Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
2. Mọi người lo lắng như thế nào khi thấy con voi đến gần?
Mọi người nép vào lùm cây, định bắn voi vì nghĩ nó sẽ đập nát xe.
Tìm hiểu bài
Nhưng kìa, con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy. Lôi xong, nó huơ vòi về phía lùm cây rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Theo Nguyễn Trần Bé
3. Con voi đã giúp họ thế nào?
Con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy.
Vì con voi này rất gần gũi với người, biết giúp người qua cơn hoạn nạn.
Thứ năm ngày 23 tháng 4 năm 2020
Tập đọc
Voi nhà
Tập đọc: Voi nhà
Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy. Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe, chịu rét qua đêm.
Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
Nhưng kìa, con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy. Lôi xong, nó huơ vòi về phía lùm cây rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Theo Nguyễn Trần Bé
Thứ năm ngày 23 tháng 4 năm 2020
Tập đọc
Voi nhà
Luyện đọc từ khó:
khựng lại
nhúc nhích
vũng lầy
quặp chặt
huơ vòi
lững thững
Tập đọc: Voi nhà
Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy. Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe, chịu rét qua đêm.
Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
Nhưng kìa, con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy. Lôi xong, nó huơ vòi về phía lùm cây rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Theo Nguyễn Trần Bé
Tập đọc: Voi nhà
Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy. Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe, chịu rét qua đêm.
Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
Đoạn 1:
Đoạn 2:
//
//
Nhưng kìa, con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy. Lôi xong, nó huơ vòi về phía lùm cây rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Theo Nguyễn Trần Bé
Đoạn 3:
//
Giải nghĩa từ:
-Voi nhà:
-Khựng lại:
-Rú ga:
-Vục (xuống vũng):
-Thu lu:
-Lừng lững:
voi được người nuôi, dạy để làm một số việc.
dừng lại đột ngột vì một tác động bất ngờ.
tăng thêm ga cho máy nổ mạnh.
chúi ngập hẳn xuống.
thu mình gọn nhỏ lại.
to lớn và như từ đâu hiện ra trước mắt, gây ấn tượng đáng sợ.
Thứ năm ngày 23 tháng 4 năm 2020
Tập đọc
Voi nhà
Luyện đọc câu khó:
Đoạn 1: Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần / nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy.// Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe,/ chịu rét qua đêm.
Luyện đọc câu khó:
Đoạn 2: Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
(Giọng thất vọng)
(Giọng hoảng hốt)
(Giọng dứt khoát, ra lệnh)
(Giọng gấp gáp, lo sợ)
Luyện đọc câu khó:
Đoạn 3: Nhưng kìa,/ con voi quặp chặt vòi vào đầu xe/ và co mình/ lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy.// Lôi xong,/ nó huơ vòi về phía lùm cây/ rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.//
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Tìm hiểu bài
Gần tối, cơn mưa ập xuống. Chiếc xe của chúng tôi bỗng khựng lại.
Tứ rú ga mấy lần nhưng xe không nhúc nhích. Hai bánh trước đã vục xuống vũng lầy. Chúng tôi đành ngồi thu lu trong xe, chịu rét qua đêm.
1. Vì sao những người trong xe phải ngủ đêm trong rừng?
Vì mưa rừng ập xuống, chiếc xe bị lún xuống vũng lầy.
Tìm câu văn cho thấy các chiến sĩ cố gắng mà chiếc xe vẫn ko di chuyển?
Tìm hiểu bài
Gần sáng, trời tạnh. Tứ nhảy xuống nhìn, lắc đầu:
-Thế này thì hết cách rồi!
Bỗng Cần kêu lên:
-Chạy đi! Voi rừng đấy!
Mọi ngưới vội vã nép vào lùm cây ven đường.
Một con voi già lừng lững tiến về chiếc xe. Tứ chộp lấy khẩu súng. Cần vội ngăn lại:
-Không được bắn!
Con voi lúc lắc vòi ra hiệu điều gì đó, rồi đến trước mũi xe.
Tứ lo lắng:
- Nó đập tan xe mất. Phải bắn thôi!
2. Mọi người lo lắng như thế nào khi thấy con voi đến gần?
Mọi người nép vào lùm cây, định bắn voi vì nghĩ nó sẽ đập nát xe.
Tìm hiểu bài
Nhưng kìa, con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy. Lôi xong, nó huơ vòi về phía lùm cây rồi lững thững đi theo hướng bản Tun.
Thật may cho chúng tôi đã gặp được voi nhà.
Theo Nguyễn Trần Bé
3. Con voi đã giúp họ thế nào?
Con voi quặp chặt vòi vào đầu xe và co mình lôi mạnh chiếc xe qua vũng lầy.
Vì con voi này rất gần gũi với người, biết giúp người qua cơn hoạn nạn.
 







Các ý kiến mới nhất