Tuần 21. Vội vàng

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Khánh Linh
Ngày gửi: 21h:02' 09-03-2022
Dung lượng: 21.9 MB
Số lượt tải: 86
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Khánh Linh
Ngày gửi: 21h:02' 09-03-2022
Dung lượng: 21.9 MB
Số lượt tải: 86
Số lượt thích:
0 người
BỨC TRANH THIÊN NHIÊN TƯƠI ĐẸP
“Anh cho em mùa xuân
Mùa xuân này tất cả
Lộc non vừa trẩy lá
Lời thơ thương cõi đời
Bầy chim lùa vạt nắng
Trong khói chiều chơi vơi”
“anh cho em mùa xuân” (nguyễn hiền)
Nhà thơ Thế Lữ đã từng nói: “Xuân Diệu say đắm với tình yêu và hăng hái với mùa xuân, thả mình bơi trong ánh nắng, rung động với bướm chim, chất đầy trong tim mấy trời thanh sắc” cũng bởi vậy mà ông đã cảm nhận về mùa xuân bằng tất cả sự tinh tế nhất của tâm hồn.
Thiên đường trên mặt đất vừa như một mảnh vườn tình ái vạn vật đang lúc lên hương, vừa như một mâm tiệc với thực đơn quyến rũ. Nếu như những nhà thơ lãng mạn chỉ muốn sống một cuộc sống nơi thoát khỏi nơi trần thế, trốn khỏi cõi hư vô hão huyền, bồng lai tiên cảnh như Chế Lan Viên hay Thế Lữ từng viết:
“Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa!
Ðể nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh
Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo!”
“Những sợi tơ lòng “ (Chế Lan Viên)
“Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần.”
- Lầu thơ của ông được xây dựng trên mặt đất bằng một tấm lòng trần gian. Bức tranh hội tụ đầy đủ hương thơm, ánh sáng, màu sắc, âm thanh.
+ Cảnh vật hiện lên đều có đôi, có cặp:
“ong bướm” – “tuần tháng mật”
“hoa” – “đồng nội xanh rì”
“lá”– “cành tơ phơ phất”
“yến anh” – “khúc tình si”.
=> Xuân Diệu đã dựng lên một bức tranh thiên nhiên với những vẻ đẹp rất cụ thể, chúng được liệt kê bằng hàng loạt tình tứ đậm nhạt khác nhau cùng cách ngắt nhịp đầy linh hoạt, biến hóa.
“Của ong bướm này đây tuần tháng mật”
Có lẽ do ảnh hưởng từ thơ ca Phương Tây, Xuân Diệu đã sáng tạo ra những hình ảnh mới lạ in đậm phong cách nhà thơ.
- Trong cảnh ấy có hình ảnh “tuần tháng mật” của loài ong bướm, chúng say mê trong mùa hoa tựa như con người đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc ban đầu.
“ Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất”
“Của yến anh này đây khúc tình si”
Chim yến oanh đang rộn ràng hát những bản tình ca mùa xuân, nhưng con trống và con mái luôn quấn quýt nhau như sự thắm thiết trong tình yêu nam nữ, vợ chồng
“ Và này đây ánh sáng chớp hàng mi ”
+Hình ảnh ẩn dụ "ánh sáng chớp hàng mi": Những tia nắng xuân bừng sáng tựa như cặp mắt của thiếu nữ đang chớp dưới hàng mi thật quyến rũ. Xuân Diệu đã phá vỡ tiêu chuẩn thẩm mĩ của thi pháp trung đại. Lấy con người làm tiêu chuẩn thẩm mĩ
+ Đặc biệt, qua điệp từ “này đây” được nhắc lại đến 5 lần cùng phép liệt kê theo chiều tăng
+ Bằng giọng thơ mượt mà, êm dịu như một cánh hồng nhung, cùng với Nhịp thơ gấp gáp, khẩn trương
=> Vẻ đẹp ấy được nhìn qua cặp mắt “non xanh, biếc rờn” và được sàng lọc qua tình yêu của người nghệ sĩ mang tình yêu thiên nhiên, cuộc sống đến cháy bỏng.
-Xuân Diệu đã kết lại bức tranh mùa xuân bằng hai câu thơ đầy gợi cảm:
“ Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”
+ Tháng giêng thanh tân, diễm lệ, tràn đầy ánh sáng, màu sắc, hương thơm đã trở thành “cặp môi gần” của người tình.
+ Chỉ với một chữ “ngon” - so sánh một cách táo bạo chuyển đổi cảm giác cho ta thấy tình yêu đời, yêu cuộc sống đến cuồng si của thi sĩ.
+thể hiện cách tân nghệ thuật - mùa xuân thật hấp dẫn, quyến rũ
“Tôi sung sướng. Nhưng tôi vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”
- tâm trạng của nhà thơ
+ Dấu chấm giữa... câu thơ như ngắt làm đôi và cũng như phân tách nhà thơ thành hai nửa: nửa sung sướng và nửa vội vàng.
+ Tâm trạng sung sướng là niềm hạnh phúc, lạc quan, tươi vui đón nhận cuộc sống bằng tình cảm trìu mến, thiết tha, gắn bó.
+ Còn vội vàng là tâm trạng tiếc nuối, buồn đau bởi nhà thơ sợ tuổi trẻ qua đi.
Chuẩn bị cho một cung bậc xúc cảm và tâm trạng mới
+ mặc dù đang sống trong mùa xuân nhưng thi nhân đã cảm thấy tiếc nuối mùa xuân:
“Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”.
Đây là tâm trạng hoài cổ mà ta thường bắt gặp trong thơ của các thi nhân xưa. Nhưng ở đây, sự hoài cổ của Xuân Diệu thật lạ và ám ảnh
tiểu kết
Mùa xuân chưa qua mà Xuân Diệu đã cảm thấy tiếc nhớ, đây quả là một trái tim quá nhạy cảm với những chuyển biến của thời gian cũng là một tâm hồm đa sầu, đa cảm.
Bằng Bút pháp miêu tả, điệp ngữ, so sánh, liệt kê tình yêu tha thiết dành cho mùa xuân, cuộc sống.
=> Xuân Diệu đã mang đến cho người đọc một giọng thơ lạ, một cách cảm nhận về mùa xuân thật nồng nàn, tha thiết.
một Quan niệm mới mẻ về cuộc sống:
trần gian tươi đẹp
thanks for watching
“Anh cho em mùa xuân
Mùa xuân này tất cả
Lộc non vừa trẩy lá
Lời thơ thương cõi đời
Bầy chim lùa vạt nắng
Trong khói chiều chơi vơi”
“anh cho em mùa xuân” (nguyễn hiền)
Nhà thơ Thế Lữ đã từng nói: “Xuân Diệu say đắm với tình yêu và hăng hái với mùa xuân, thả mình bơi trong ánh nắng, rung động với bướm chim, chất đầy trong tim mấy trời thanh sắc” cũng bởi vậy mà ông đã cảm nhận về mùa xuân bằng tất cả sự tinh tế nhất của tâm hồn.
Thiên đường trên mặt đất vừa như một mảnh vườn tình ái vạn vật đang lúc lên hương, vừa như một mâm tiệc với thực đơn quyến rũ. Nếu như những nhà thơ lãng mạn chỉ muốn sống một cuộc sống nơi thoát khỏi nơi trần thế, trốn khỏi cõi hư vô hão huyền, bồng lai tiên cảnh như Chế Lan Viên hay Thế Lữ từng viết:
“Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa!
Ðể nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh
Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo!”
“Những sợi tơ lòng “ (Chế Lan Viên)
“Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần.”
- Lầu thơ của ông được xây dựng trên mặt đất bằng một tấm lòng trần gian. Bức tranh hội tụ đầy đủ hương thơm, ánh sáng, màu sắc, âm thanh.
+ Cảnh vật hiện lên đều có đôi, có cặp:
“ong bướm” – “tuần tháng mật”
“hoa” – “đồng nội xanh rì”
“lá”– “cành tơ phơ phất”
“yến anh” – “khúc tình si”.
=> Xuân Diệu đã dựng lên một bức tranh thiên nhiên với những vẻ đẹp rất cụ thể, chúng được liệt kê bằng hàng loạt tình tứ đậm nhạt khác nhau cùng cách ngắt nhịp đầy linh hoạt, biến hóa.
“Của ong bướm này đây tuần tháng mật”
Có lẽ do ảnh hưởng từ thơ ca Phương Tây, Xuân Diệu đã sáng tạo ra những hình ảnh mới lạ in đậm phong cách nhà thơ.
- Trong cảnh ấy có hình ảnh “tuần tháng mật” của loài ong bướm, chúng say mê trong mùa hoa tựa như con người đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc ban đầu.
“ Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất”
“Của yến anh này đây khúc tình si”
Chim yến oanh đang rộn ràng hát những bản tình ca mùa xuân, nhưng con trống và con mái luôn quấn quýt nhau như sự thắm thiết trong tình yêu nam nữ, vợ chồng
“ Và này đây ánh sáng chớp hàng mi ”
+Hình ảnh ẩn dụ "ánh sáng chớp hàng mi": Những tia nắng xuân bừng sáng tựa như cặp mắt của thiếu nữ đang chớp dưới hàng mi thật quyến rũ. Xuân Diệu đã phá vỡ tiêu chuẩn thẩm mĩ của thi pháp trung đại. Lấy con người làm tiêu chuẩn thẩm mĩ
+ Đặc biệt, qua điệp từ “này đây” được nhắc lại đến 5 lần cùng phép liệt kê theo chiều tăng
+ Bằng giọng thơ mượt mà, êm dịu như một cánh hồng nhung, cùng với Nhịp thơ gấp gáp, khẩn trương
=> Vẻ đẹp ấy được nhìn qua cặp mắt “non xanh, biếc rờn” và được sàng lọc qua tình yêu của người nghệ sĩ mang tình yêu thiên nhiên, cuộc sống đến cháy bỏng.
-Xuân Diệu đã kết lại bức tranh mùa xuân bằng hai câu thơ đầy gợi cảm:
“ Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”
+ Tháng giêng thanh tân, diễm lệ, tràn đầy ánh sáng, màu sắc, hương thơm đã trở thành “cặp môi gần” của người tình.
+ Chỉ với một chữ “ngon” - so sánh một cách táo bạo chuyển đổi cảm giác cho ta thấy tình yêu đời, yêu cuộc sống đến cuồng si của thi sĩ.
+thể hiện cách tân nghệ thuật - mùa xuân thật hấp dẫn, quyến rũ
“Tôi sung sướng. Nhưng tôi vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”
- tâm trạng của nhà thơ
+ Dấu chấm giữa... câu thơ như ngắt làm đôi và cũng như phân tách nhà thơ thành hai nửa: nửa sung sướng và nửa vội vàng.
+ Tâm trạng sung sướng là niềm hạnh phúc, lạc quan, tươi vui đón nhận cuộc sống bằng tình cảm trìu mến, thiết tha, gắn bó.
+ Còn vội vàng là tâm trạng tiếc nuối, buồn đau bởi nhà thơ sợ tuổi trẻ qua đi.
Chuẩn bị cho một cung bậc xúc cảm và tâm trạng mới
+ mặc dù đang sống trong mùa xuân nhưng thi nhân đã cảm thấy tiếc nuối mùa xuân:
“Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”.
Đây là tâm trạng hoài cổ mà ta thường bắt gặp trong thơ của các thi nhân xưa. Nhưng ở đây, sự hoài cổ của Xuân Diệu thật lạ và ám ảnh
tiểu kết
Mùa xuân chưa qua mà Xuân Diệu đã cảm thấy tiếc nhớ, đây quả là một trái tim quá nhạy cảm với những chuyển biến của thời gian cũng là một tâm hồm đa sầu, đa cảm.
Bằng Bút pháp miêu tả, điệp ngữ, so sánh, liệt kê tình yêu tha thiết dành cho mùa xuân, cuộc sống.
=> Xuân Diệu đã mang đến cho người đọc một giọng thơ lạ, một cách cảm nhận về mùa xuân thật nồng nàn, tha thiết.
một Quan niệm mới mẻ về cuộc sống:
trần gian tươi đẹp
thanks for watching
 








Các ý kiến mới nhất