Tuần 6-7. Luyện tập xây dựng đoạn văn kể chuyện

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trần Quỳnh Anh
Ngày gửi: 06h:21' 06-10-2021
Dung lượng: 22.4 MB
Số lượt tải: 380
Nguồn:
Người gửi: Trần Quỳnh Anh
Ngày gửi: 06h:21' 06-10-2021
Dung lượng: 22.4 MB
Số lượt tải: 380
Số lượt thích:
0 người
1. Dựa vào bức tranh và lời kể dưới tranh, kể lại cốt truyện Ba lưỡi rìu :
* Một chàng tiều phu đang đốn củi thì lưỡi rìu bị văng xuống sông.
* Một cụ già hiện ra hứa sẽ vớt giúp.
* Lần thứ nhất, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng.
* Lần thứ hai, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng bạc.
* Lần thứ ba cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng sắt.
* Cụ già khen chàng trai thật thà và tặng chàng cả ba lưỡi rìu.
* Cụ già khen chàng trai thật thà và tặng chàng cả ba lưỡi rìu.
* Nội dung câu chuyện nói về điều gì ?
Chàng trai được tiên ông thử thách tính thật thà, trung thực qua những lưỡi rìu.
Những người tính nết thật thà
Đi đâu cũng được người ta tin dùng.
2. Phát triển ý nêu dưới mỗi tranh thành một đoạn văn kể chuyện.
Chú ý
a. Hình dung đầy đủ diễn biến trong mỗi đoạn :
- Các nhân vật làm gì ?
- Các nhân vật nói gì ?
b. Miêu tả :
- Ngoại hình của các nhân vật.
- Lưỡi rìu vàng, rìu bạc, rìu sắt.
Bài 2. Phát triển ý nêu dưới mỗi tranh
thành một đoạn văn kể chuyện.
Chú ý:
Chàng tiều phu đang đốn củi thì lưỡi rìu bị văng xuống sông
Cả nhà ta chỉ trông vào lưỡi rìu này. Nay mất rìu thì sống thế nào đây?
Lưỡi rìu sắt bóng loáng.
Chàng tiều phu nghèo, khỏe mạnh.
Viết nội dung vào vở BT TV
KỂ TỪNG ĐOẠN
Tiêu chí nhận xét
Kể đúng nội dung.
Trình tự hợp lí.
Ngôn ngữ phù hợp.
Kể chuyện có phong cách, sáng tạo.
Ngày xưa, có một chàng tiều phu vào rừng đốn củi. Trong lúc đang đốn củi thì cán rìu bị gãy và lưỡi rìu văng xuống sông mất. Anh ta không biết làm thế nào để đốn được củi mang về đành ngồi xuống gốc cây và khóc.
Bỗng nhiên, có một cụ già hiện ra và hỏi:
- Tại sao con khóc?
Chàng tiều phu kể lại đầu đuôi câu chuyện. Ông cụ nghe thấy vậy mỉm cười bảo:
- Cháu đừng khóc nữa. Ta hứa sẽ vớt rìu lên giúp cháu để cháu lấy cái mà đố củi.
Ông cụ lặn xuống sông. Lần thứ nhất, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng sáng loáng đưa cho chàng tiều phu. Chàng cầm lấy một lát rồi bảo:
- Thưa cụ, rìu này không phải của con.
Lần thứ hai lặn xuống, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng bạc. Lưỡi rìu sáng như soi gương được và đưa cho chàng tiều phu. Anh ta cầm lấy một lát rồi lại bảo:
- Cụ ơi! Rìu này cũng không phải của con đâu ạ.
Ông cụ mỉm cười lặn xuống sông lần nữa. Lần này ngoi lên cụ cầm trên tay một lưỡi rìu bằng sắt và đưa cho chàng tiều phu:
- Chiếc rìu này có phải là rìu của con không?
Anh ta mừng quá chạy lại cầm lấy chiếc rìu và rối rít:
- Con cám ơn cụ.Chiếc rìu này đúng là chiếc rìu của con.
* Thấy chàng tiều phu mừng rỡ , ông cụ rất vui. Cụ bảo:
- Con đúng là người thật thà, trung thực. Ta tặng cho con cả ba lưỡi rìu này.
Chàng tiều phu cám ơn ông cụ và đón lấy cả ba chiếc rìu rồi gánh củi về nhà.
+ Chuyện gì xảy ra nếu chàng tiều phu tham lam, nhận luôn chiếc rìu vàng của mình từ lần đầu tiên?
+ Vì sao chàng tiều phu lại nhận được 3 chiếc rìu?
+ Tính trung thực mang lại điều gì cho bản thân?
* Nội dung: Câu chuyện là lời dăn dạy con phải sống thật thà, trung thực đừng tham lam thì sẽ được mọi người yêu quý và giúp đỡ.
Kể lại toàn bộ câu chuyện bằng lời của em.
10 giờ 12 phút
quay trở lại lớp
Bài 1: Đọc cốt truyện sau:
VÀO NGHỀ
Va- li-a được bố mẹ cho đi xem xiếc. Em thích nhất tiết mục” Cô gái phi ngựa, đánh đàn” và mơ ước trở thành diễn viên biểu diễn tiết mục ấy.
Em xin vào học nghề tại rạp xiếc. Ông giám đốc rạp xiếc giao cho em việc quét dọn chuồng ngựa. Em ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhận lời.
Va- li- a đã giữ chuồng ngựa sạch sẽ và làm quen với chú ngựa diễn trong suốt thời gian học.
Về sau, Va- li-a trở thành một diễn viên như em hằng mong ước.
Ý 1: Va - li- a ước mơ trở thành diễn viên xiếc biểu diễn tiết mục phi ngựa đánh đàn.
Ý 2: Va- li-a xin học nghề ở rạp xiếc và được giao việc quét dọn chuồng ngựa.
Ý 3: Va- li- a đã giữ chuồng ngựa sạch sẽ và làm quen với chú ngựa diễn.
Ý 4: Va- li-a đã trở thành một diễn viên giỏi như em hằng mong ước.
CỐT TRUYỆN
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
…..
….
Từ đó, lúc nào trong trí óc non nớt của Va-li-a cũng hiện lên hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, đánh đàn. Em mơ ước một ngày nào đó cũng được như cô phi ngựa và chơi những bản nhạc rộn rã.
Đọan 1
Ý 1: Va - li- a ước mơ trở thành diễn viên xiếc biểu diễn tiết mục phi ngựa đánh đàn.
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Nô-en năm ấy, cô bé Va-li-a 11 tuổi, được bố mẹ đưa đi xem xiếc.
Chương trình xiếc hôm ấy tiết mục nào cũng hay, nhưng Va-li-a thích nhất tiết mục cô gái xinh đẹp vừa phi ngựa vừa đánh đàn. Cô gái phi ngựa thật dũng cảm.
Cô không nắm cương ngựa mà một tay ôm đàn, tay kia gảy lên những âm thanh rộn rã. Tiếng đàn của cô mới hấp dẫn lòng người làm sao. Va-li-a vô cùng ngưỡng mô cô gái tài ba đó.
Từ đó, lúc nào trong trí óc non nớt của Va-li-a cũng hiện lên hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, đánh đàn. Em mơ ước một ngày nào đó cũng được như cô phi ngựa và chơi những bản nhạc rộn rã.
Đọan 1
Đọan 2
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Rồi một hôm, rạp xiếc thông báo cần tuyển diễn viên. Va-li-a xin bố mẹ cho ghi tên học nghề.
Bác giám đốc gật đầu cười, bảo em : “Công việc của diễn viên phi ngựa đánh đàn bắt đầu như thế đấy, cháu ạ. Cái tháp cao nào cũng phải xây từ mặt xây lên.”
…….
Ý 2: Va- li-a xịn học nghề ở rạp xiếc và được giao việc quét dọn chuồng ngựa.
Đọan 2
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Rồi một hôm, rạp xiếc thông báo cần tuyển diễn viên. Va-li-a xin bố mẹ cho ghi tên học nghề.
Bác giám đốc gật đầu cười, bảo em : “Công việc của diễn viên phi ngựa đánh đàn bắt đầu như thế đấy, cháu ạ. Cái tháp cao nào cũng phải xây từ mặt xây lên.”
Sáng hôm ấy, em đến gặp bác giám đốc rạp xiếc. Bác dẫn em đến chuồng ngựa. Ở đó có một chú ngựa bạch tuyệt đẹp. Bác chỉ con ngựa và bảo : “Công việc của cháu bây giờ là chăm sóc chú ngựa bạch này, cho ngựa ăn uống và quét dọn chuồng ngựa thật sạch sẽ”. Va-li-a rất ngạc nhiên vì diễn viên xiếc mà phải đi quét chuồng ngựa. Nhưng em vẫn cầm lấy chổi.
Đọan 3
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Những ngày đầu, Va-li-a rất bỡ ngỡ. Có lúc em nản chí. Nhưng cứ nhớ đến hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, em lại thấy phấn chấn lên.
…..
…..
Ý 3: Va- li- a đã giữ chuồng ngựa sạch sẽ và làm quen với chú ngựa diễn.
Đọan 3
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Những ngày đầu, Va-li-a rất bỡ ngỡ. Có lúc em nản chí. Nhưng cứ nhớ đến hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, em lại thấy phấn chấn lên.
Thế là từ hôm đó, ngày ngày Va-li-a đến làm việc trong chuồng ngựa.
Cuối cùng, em quen việc và trở nên thân thiết với chú ngựa, bạn diễn tương lai của em.
Đọan 4
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Cứ mỗi lần Va-li-a bước ra sàn diễn, những tràng vỗ tay nồng nhiệt lại vang lên. Chỉ trong nháy mắt, cô đã đứng trên lưng ngựa, tay ôm cây đàn vĩ cầm. Rồi tiếng đàn cất lên. Vẻ thán phục lộ rõ trên gương mặt từng khán giả.
….
…..
Ý 4: Va- li-a đã trở thành một diễn viên giỏi như em hằng mong ước.
Đọan 4
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Cứ mỗi lần Va-li-a bước ra sàn diễn, những tràng vỗ tay nồng nhiệt lại vang lên. Chỉ trong nháy mắt, cô đã đứng trên lưng ngựa, tay ôm cây đàn vĩ cầm. Rồi tiếng đàn cất lên. Vẻ thán phục lộ rõ trên gương mặt từng khán giả.
Thế rồi cũng đến ngày Va-li-a cũng trở thành một diễn viên thực thụ.
Va-li-a kết thúc tiết mục của mình với gương mặt rạng ngời hạnh phúc. Thế là ước mơ thuở nhỏ của Va-li-a đã trở thành sự thật.
Con đã học được điều gì?
Con sẽ vận dụng vào thực tế như thế nào?
Con học được gì ở bạn Va – li –a ?
Suy ngẫm
Làm việc cá nhân
Chọn 1 đoạn con thích, tưởng tượng và viết tiếp phần còn thiếu.
Vào nghề
Va - li - a được bố mẹ cho đi xem xiếc. Em thích nhất tiết mục “Cô gái phi ngựa, đánh đàn” và mơ ước thành diễn viên biểu diễn tiết mục ấy.
Em xin vào học nghề tại rạp xiếc. Ông giám đốc rạp xiếc giao cho em việc quét dọn chuồng ngựa. Em ngạc nhiên rồi cũng nhận lời.
Va – li – a giữ chuồng ngữa sạch sẽ và làm quen với chú ngựa diễn trong suốt thời gian học.
Về sau, Va – li – a trở thành diễn viên như em hằng mong ước.
Đoạn 1:
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Đoạn 2:
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Đoạn 3:
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Đoạn 4:
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Một hôm, cô bé Va-li-a được bố mẹ cho đi xem xiếc.
Chương trình xiếc hôm ấy có nhiều tiết mục hay, nhưng Va-li-a thích nhất tiết mục “Cô gái phi ngựa, đánh đàn”. Cô gái thật dũng cảm làm sao! Cô cưỡi lên lưng ngựa mà không nắm dây cương. Một tay ôm đàn, tay kia gãy lên những âm thanh rộn rã.
Từ đó, lúc nào trong trí óc non nớt của Va-li-a cũng hiện lên hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, đánh đàn. Em mơ ước một ngày nào đó cũng được như cô- phi ngựa và chơi những bản nhạc rộn rã.
Rồi một hôm, rạp xiếc thông báo cần tuyển diễn viên. Va-li-a xin bố mẹ cho ghi tên học nghề.
Ngày đầu tiên vào nghề, ông chủ dẫn em đến chuồng ngựa. Ông chỉ vào một con ngựa bạch tuyệt đẹp và bảo: “Công việc của cháu là chăm sóc chú ngựa này và quét dọn chuồng ngựa sạch sẽ”. Va-li-a ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhận lời.
Bác giám đốc gật đầu cười, bảo em: “Công việc của diễn viên phi ngựa, đánh đàn bắt đầu như thế đấy, cháu ạ. Cái tháp cao nào cũng phải xây từ mặt đất lên.
Kể từ hôm nọ, Va-li-a làm việc trong chuồng ngựa.
Những ngày đầu, Va-li-a rất bỡ ngỡ. Có lúc em nãn chí. Nhưng cứ nhớ đến hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, em lại thấy phấn chấn lên.
Cuối cùng, em quen việc và làm quen với chú ngựa trong suốt thời gian học.
Và rồi,Va-li-a trở thành một diễn viên.
Cứ mỗi lần Va-li-a bước ra sàn diễn, những tràng vỗ tay nồng nhiệt lại vang lên. Chỉ trong nháy mắt, cô đã đứng trên lưng ngựa, tay ôm cây đàn vĩ cầm. Rồi tiếng đàn cất lên. Vẻ thán phục lộ rõ trên gương mặt từng khán giả.
Va-li-a kết thúc tiết mục của mình với gương mặt rạng rỡ, hạnh phúc. Thế là ước mơ của Va-li-a đã trở thành sự thật.
DẶN DÒ
* Một chàng tiều phu đang đốn củi thì lưỡi rìu bị văng xuống sông.
* Một cụ già hiện ra hứa sẽ vớt giúp.
* Lần thứ nhất, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng.
* Lần thứ hai, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng bạc.
* Lần thứ ba cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng sắt.
* Cụ già khen chàng trai thật thà và tặng chàng cả ba lưỡi rìu.
* Cụ già khen chàng trai thật thà và tặng chàng cả ba lưỡi rìu.
* Nội dung câu chuyện nói về điều gì ?
Chàng trai được tiên ông thử thách tính thật thà, trung thực qua những lưỡi rìu.
Những người tính nết thật thà
Đi đâu cũng được người ta tin dùng.
2. Phát triển ý nêu dưới mỗi tranh thành một đoạn văn kể chuyện.
Chú ý
a. Hình dung đầy đủ diễn biến trong mỗi đoạn :
- Các nhân vật làm gì ?
- Các nhân vật nói gì ?
b. Miêu tả :
- Ngoại hình của các nhân vật.
- Lưỡi rìu vàng, rìu bạc, rìu sắt.
Bài 2. Phát triển ý nêu dưới mỗi tranh
thành một đoạn văn kể chuyện.
Chú ý:
Chàng tiều phu đang đốn củi thì lưỡi rìu bị văng xuống sông
Cả nhà ta chỉ trông vào lưỡi rìu này. Nay mất rìu thì sống thế nào đây?
Lưỡi rìu sắt bóng loáng.
Chàng tiều phu nghèo, khỏe mạnh.
Viết nội dung vào vở BT TV
KỂ TỪNG ĐOẠN
Tiêu chí nhận xét
Kể đúng nội dung.
Trình tự hợp lí.
Ngôn ngữ phù hợp.
Kể chuyện có phong cách, sáng tạo.
Ngày xưa, có một chàng tiều phu vào rừng đốn củi. Trong lúc đang đốn củi thì cán rìu bị gãy và lưỡi rìu văng xuống sông mất. Anh ta không biết làm thế nào để đốn được củi mang về đành ngồi xuống gốc cây và khóc.
Bỗng nhiên, có một cụ già hiện ra và hỏi:
- Tại sao con khóc?
Chàng tiều phu kể lại đầu đuôi câu chuyện. Ông cụ nghe thấy vậy mỉm cười bảo:
- Cháu đừng khóc nữa. Ta hứa sẽ vớt rìu lên giúp cháu để cháu lấy cái mà đố củi.
Ông cụ lặn xuống sông. Lần thứ nhất, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng sáng loáng đưa cho chàng tiều phu. Chàng cầm lấy một lát rồi bảo:
- Thưa cụ, rìu này không phải của con.
Lần thứ hai lặn xuống, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng bạc. Lưỡi rìu sáng như soi gương được và đưa cho chàng tiều phu. Anh ta cầm lấy một lát rồi lại bảo:
- Cụ ơi! Rìu này cũng không phải của con đâu ạ.
Ông cụ mỉm cười lặn xuống sông lần nữa. Lần này ngoi lên cụ cầm trên tay một lưỡi rìu bằng sắt và đưa cho chàng tiều phu:
- Chiếc rìu này có phải là rìu của con không?
Anh ta mừng quá chạy lại cầm lấy chiếc rìu và rối rít:
- Con cám ơn cụ.Chiếc rìu này đúng là chiếc rìu của con.
* Thấy chàng tiều phu mừng rỡ , ông cụ rất vui. Cụ bảo:
- Con đúng là người thật thà, trung thực. Ta tặng cho con cả ba lưỡi rìu này.
Chàng tiều phu cám ơn ông cụ và đón lấy cả ba chiếc rìu rồi gánh củi về nhà.
+ Chuyện gì xảy ra nếu chàng tiều phu tham lam, nhận luôn chiếc rìu vàng của mình từ lần đầu tiên?
+ Vì sao chàng tiều phu lại nhận được 3 chiếc rìu?
+ Tính trung thực mang lại điều gì cho bản thân?
* Nội dung: Câu chuyện là lời dăn dạy con phải sống thật thà, trung thực đừng tham lam thì sẽ được mọi người yêu quý và giúp đỡ.
Kể lại toàn bộ câu chuyện bằng lời của em.
10 giờ 12 phút
quay trở lại lớp
Bài 1: Đọc cốt truyện sau:
VÀO NGHỀ
Va- li-a được bố mẹ cho đi xem xiếc. Em thích nhất tiết mục” Cô gái phi ngựa, đánh đàn” và mơ ước trở thành diễn viên biểu diễn tiết mục ấy.
Em xin vào học nghề tại rạp xiếc. Ông giám đốc rạp xiếc giao cho em việc quét dọn chuồng ngựa. Em ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhận lời.
Va- li- a đã giữ chuồng ngựa sạch sẽ và làm quen với chú ngựa diễn trong suốt thời gian học.
Về sau, Va- li-a trở thành một diễn viên như em hằng mong ước.
Ý 1: Va - li- a ước mơ trở thành diễn viên xiếc biểu diễn tiết mục phi ngựa đánh đàn.
Ý 2: Va- li-a xin học nghề ở rạp xiếc và được giao việc quét dọn chuồng ngựa.
Ý 3: Va- li- a đã giữ chuồng ngựa sạch sẽ và làm quen với chú ngựa diễn.
Ý 4: Va- li-a đã trở thành một diễn viên giỏi như em hằng mong ước.
CỐT TRUYỆN
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
…..
….
Từ đó, lúc nào trong trí óc non nớt của Va-li-a cũng hiện lên hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, đánh đàn. Em mơ ước một ngày nào đó cũng được như cô phi ngựa và chơi những bản nhạc rộn rã.
Đọan 1
Ý 1: Va - li- a ước mơ trở thành diễn viên xiếc biểu diễn tiết mục phi ngựa đánh đàn.
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Nô-en năm ấy, cô bé Va-li-a 11 tuổi, được bố mẹ đưa đi xem xiếc.
Chương trình xiếc hôm ấy tiết mục nào cũng hay, nhưng Va-li-a thích nhất tiết mục cô gái xinh đẹp vừa phi ngựa vừa đánh đàn. Cô gái phi ngựa thật dũng cảm.
Cô không nắm cương ngựa mà một tay ôm đàn, tay kia gảy lên những âm thanh rộn rã. Tiếng đàn của cô mới hấp dẫn lòng người làm sao. Va-li-a vô cùng ngưỡng mô cô gái tài ba đó.
Từ đó, lúc nào trong trí óc non nớt của Va-li-a cũng hiện lên hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, đánh đàn. Em mơ ước một ngày nào đó cũng được như cô phi ngựa và chơi những bản nhạc rộn rã.
Đọan 1
Đọan 2
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Rồi một hôm, rạp xiếc thông báo cần tuyển diễn viên. Va-li-a xin bố mẹ cho ghi tên học nghề.
Bác giám đốc gật đầu cười, bảo em : “Công việc của diễn viên phi ngựa đánh đàn bắt đầu như thế đấy, cháu ạ. Cái tháp cao nào cũng phải xây từ mặt xây lên.”
…….
Ý 2: Va- li-a xịn học nghề ở rạp xiếc và được giao việc quét dọn chuồng ngựa.
Đọan 2
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Rồi một hôm, rạp xiếc thông báo cần tuyển diễn viên. Va-li-a xin bố mẹ cho ghi tên học nghề.
Bác giám đốc gật đầu cười, bảo em : “Công việc của diễn viên phi ngựa đánh đàn bắt đầu như thế đấy, cháu ạ. Cái tháp cao nào cũng phải xây từ mặt xây lên.”
Sáng hôm ấy, em đến gặp bác giám đốc rạp xiếc. Bác dẫn em đến chuồng ngựa. Ở đó có một chú ngựa bạch tuyệt đẹp. Bác chỉ con ngựa và bảo : “Công việc của cháu bây giờ là chăm sóc chú ngựa bạch này, cho ngựa ăn uống và quét dọn chuồng ngựa thật sạch sẽ”. Va-li-a rất ngạc nhiên vì diễn viên xiếc mà phải đi quét chuồng ngựa. Nhưng em vẫn cầm lấy chổi.
Đọan 3
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Những ngày đầu, Va-li-a rất bỡ ngỡ. Có lúc em nản chí. Nhưng cứ nhớ đến hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, em lại thấy phấn chấn lên.
…..
…..
Ý 3: Va- li- a đã giữ chuồng ngựa sạch sẽ và làm quen với chú ngựa diễn.
Đọan 3
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Những ngày đầu, Va-li-a rất bỡ ngỡ. Có lúc em nản chí. Nhưng cứ nhớ đến hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, em lại thấy phấn chấn lên.
Thế là từ hôm đó, ngày ngày Va-li-a đến làm việc trong chuồng ngựa.
Cuối cùng, em quen việc và trở nên thân thiết với chú ngựa, bạn diễn tương lai của em.
Đọan 4
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Cứ mỗi lần Va-li-a bước ra sàn diễn, những tràng vỗ tay nồng nhiệt lại vang lên. Chỉ trong nháy mắt, cô đã đứng trên lưng ngựa, tay ôm cây đàn vĩ cầm. Rồi tiếng đàn cất lên. Vẻ thán phục lộ rõ trên gương mặt từng khán giả.
….
…..
Ý 4: Va- li-a đã trở thành một diễn viên giỏi như em hằng mong ước.
Đọan 4
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Cứ mỗi lần Va-li-a bước ra sàn diễn, những tràng vỗ tay nồng nhiệt lại vang lên. Chỉ trong nháy mắt, cô đã đứng trên lưng ngựa, tay ôm cây đàn vĩ cầm. Rồi tiếng đàn cất lên. Vẻ thán phục lộ rõ trên gương mặt từng khán giả.
Thế rồi cũng đến ngày Va-li-a cũng trở thành một diễn viên thực thụ.
Va-li-a kết thúc tiết mục của mình với gương mặt rạng ngời hạnh phúc. Thế là ước mơ thuở nhỏ của Va-li-a đã trở thành sự thật.
Con đã học được điều gì?
Con sẽ vận dụng vào thực tế như thế nào?
Con học được gì ở bạn Va – li –a ?
Suy ngẫm
Làm việc cá nhân
Chọn 1 đoạn con thích, tưởng tượng và viết tiếp phần còn thiếu.
Vào nghề
Va - li - a được bố mẹ cho đi xem xiếc. Em thích nhất tiết mục “Cô gái phi ngựa, đánh đàn” và mơ ước thành diễn viên biểu diễn tiết mục ấy.
Em xin vào học nghề tại rạp xiếc. Ông giám đốc rạp xiếc giao cho em việc quét dọn chuồng ngựa. Em ngạc nhiên rồi cũng nhận lời.
Va – li – a giữ chuồng ngữa sạch sẽ và làm quen với chú ngựa diễn trong suốt thời gian học.
Về sau, Va – li – a trở thành diễn viên như em hằng mong ước.
Đoạn 1:
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Đoạn 2:
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Đoạn 3:
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Đoạn 4:
- Mở đầu
- Diễn biến
- Kết thúc
Một hôm, cô bé Va-li-a được bố mẹ cho đi xem xiếc.
Chương trình xiếc hôm ấy có nhiều tiết mục hay, nhưng Va-li-a thích nhất tiết mục “Cô gái phi ngựa, đánh đàn”. Cô gái thật dũng cảm làm sao! Cô cưỡi lên lưng ngựa mà không nắm dây cương. Một tay ôm đàn, tay kia gãy lên những âm thanh rộn rã.
Từ đó, lúc nào trong trí óc non nớt của Va-li-a cũng hiện lên hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, đánh đàn. Em mơ ước một ngày nào đó cũng được như cô- phi ngựa và chơi những bản nhạc rộn rã.
Rồi một hôm, rạp xiếc thông báo cần tuyển diễn viên. Va-li-a xin bố mẹ cho ghi tên học nghề.
Ngày đầu tiên vào nghề, ông chủ dẫn em đến chuồng ngựa. Ông chỉ vào một con ngựa bạch tuyệt đẹp và bảo: “Công việc của cháu là chăm sóc chú ngựa này và quét dọn chuồng ngựa sạch sẽ”. Va-li-a ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhận lời.
Bác giám đốc gật đầu cười, bảo em: “Công việc của diễn viên phi ngựa, đánh đàn bắt đầu như thế đấy, cháu ạ. Cái tháp cao nào cũng phải xây từ mặt đất lên.
Kể từ hôm nọ, Va-li-a làm việc trong chuồng ngựa.
Những ngày đầu, Va-li-a rất bỡ ngỡ. Có lúc em nãn chí. Nhưng cứ nhớ đến hình ảnh cô diễn viên phi ngựa, em lại thấy phấn chấn lên.
Cuối cùng, em quen việc và làm quen với chú ngựa trong suốt thời gian học.
Và rồi,Va-li-a trở thành một diễn viên.
Cứ mỗi lần Va-li-a bước ra sàn diễn, những tràng vỗ tay nồng nhiệt lại vang lên. Chỉ trong nháy mắt, cô đã đứng trên lưng ngựa, tay ôm cây đàn vĩ cầm. Rồi tiếng đàn cất lên. Vẻ thán phục lộ rõ trên gương mặt từng khán giả.
Va-li-a kết thúc tiết mục của mình với gương mặt rạng rỡ, hạnh phúc. Thế là ước mơ của Va-li-a đã trở thành sự thật.
DẶN DÒ
 







Các ý kiến mới nhất