Tìm kiếm Bài giảng
Tuần 22. Tràng giang

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 22h:23' 16-02-2022
Dung lượng: 2.2 MB
Số lượt tải: 235
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 22h:23' 16-02-2022
Dung lượng: 2.2 MB
Số lượt tải: 235
Số lượt thích:
1 người
(Đỗ Khã Vi)
http://www.free-powerpoint-templates-design.com
FREE PPT TEMPLATES
INSTERT THE TITLE OF YOUR PRESENTATION HERE
Khổ 2
Nguyễn tiến đạt
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
1
Từ láy lơ thơ + đảo ngữ
Lơ thơ những cồn cát nhỏ
Trên những cồn cát nhỏ, cây cỏ lơ thơ
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Từ láy đìu hiu
Học từ Chinh phụ ngâm
Phủ định
Khẳng định
Nghi vấn
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Câu thơ mở ra nhiều cách hiểu
Đâu đó
Đâu rồi
Đâu
có
=>Hiểu theo cách nào cũng chỉ hướng
tới một không gian cô tịch, yên ắng đến tuyệt đối. Do vậy mà nỗi buồn càng thấm thía hơn.
tiếng làng xa vãn chợ chiều :
Đâu:
không có tiếng vãn chợ
làng xa
đâu đó xa xôi có tiếng vãn chợ làng xa
tìm kiếm tiếng vãn chợ làng xa
Âm thanh quen thuộc, thân thương
Âm thanh xa xôi, ít ỏi, mơ hồ
Âm thanh gợi buổi chiều tàn tạ, buồn bã
=> Buổi chiều và chợ tàn: cộng hưởng để cùng khắc sâu hơn nỗi buồn của con người.
Không gian vắng vẻ, yên ắng. Lòng người đã buồn càng sầu buồn hơn.
Cụm từ nắng xuống trời lên
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Lên
Xuống
=> Từ láy
Kết hợp từ độc đáo
Sâu: gợi ấn tượng về sự thăm thẳm, hun hút đến không cùng
Chót vót: khắc hoạ được chiều cao dường như vô tận
Động từ ngược hướng:
Không gian càng cơi nới ra rộng lớn bao nhiêu thì con người càng lúc càng nhỏ bé đi bấy nhiêu. Nỗi cô đơn vì thế mà được khơi sâu thêm.
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Cách ngắt nhịp
Tạo ra sự tương phản :
=> Nhắc lại câu thơ đề từ
=> Dài - rộng: được động từ hóa
l
Không gian một lần nữa được mở rộng đến bao la, vô tận.
Gợi sự hờ hững, rời rạc
Đem lại âm hưởng man mác buồn cho câu thơ, gợi nỗi buồn nhân thế, nỗi buồn về sự sống quá nhỏ nhoi, hữu hạn.
Trên trời gió đìu hiu, dưới sông bến cô
liêu. Tất cả trời đất và dòng sông đều vắng lặng, cô đơn, hiu hắt buồn. Con người ở đây trở nên nhỏ bé, có phần rợn ngợp trước thiên nhiên, vũ trụ và cảm thấy mình thật lạc loài.
1
Tiểu kết
FREE PPT TEMPLATES
INSTERT THE TITLE OF YOUR PRESENTATION HERE
Khổ 2
Nguyễn tiến đạt
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
1
Từ láy lơ thơ + đảo ngữ
Lơ thơ những cồn cát nhỏ
Trên những cồn cát nhỏ, cây cỏ lơ thơ
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Từ láy đìu hiu
Học từ Chinh phụ ngâm
Phủ định
Khẳng định
Nghi vấn
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Câu thơ mở ra nhiều cách hiểu
Đâu đó
Đâu rồi
Đâu
có
=>Hiểu theo cách nào cũng chỉ hướng
tới một không gian cô tịch, yên ắng đến tuyệt đối. Do vậy mà nỗi buồn càng thấm thía hơn.
tiếng làng xa vãn chợ chiều :
Đâu:
không có tiếng vãn chợ
làng xa
đâu đó xa xôi có tiếng vãn chợ làng xa
tìm kiếm tiếng vãn chợ làng xa
Âm thanh quen thuộc, thân thương
Âm thanh xa xôi, ít ỏi, mơ hồ
Âm thanh gợi buổi chiều tàn tạ, buồn bã
=> Buổi chiều và chợ tàn: cộng hưởng để cùng khắc sâu hơn nỗi buồn của con người.
Không gian vắng vẻ, yên ắng. Lòng người đã buồn càng sầu buồn hơn.
Cụm từ nắng xuống trời lên
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Lên
Xuống
=> Từ láy
Kết hợp từ độc đáo
Sâu: gợi ấn tượng về sự thăm thẳm, hun hút đến không cùng
Chót vót: khắc hoạ được chiều cao dường như vô tận
Động từ ngược hướng:
Không gian càng cơi nới ra rộng lớn bao nhiêu thì con người càng lúc càng nhỏ bé đi bấy nhiêu. Nỗi cô đơn vì thế mà được khơi sâu thêm.
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Cách ngắt nhịp
Tạo ra sự tương phản :
=> Nhắc lại câu thơ đề từ
=> Dài - rộng: được động từ hóa
l
Không gian một lần nữa được mở rộng đến bao la, vô tận.
Gợi sự hờ hững, rời rạc
Đem lại âm hưởng man mác buồn cho câu thơ, gợi nỗi buồn nhân thế, nỗi buồn về sự sống quá nhỏ nhoi, hữu hạn.
Trên trời gió đìu hiu, dưới sông bến cô
liêu. Tất cả trời đất và dòng sông đều vắng lặng, cô đơn, hiu hắt buồn. Con người ở đây trở nên nhỏ bé, có phần rợn ngợp trước thiên nhiên, vũ trụ và cảm thấy mình thật lạc loài.
1
Tiểu kết
 








Các ý kiến mới nhất