Bài 2: Khúc nhạc tâm hồn - Đọc: Trở gió (Nguyễn Ngọc Tư).

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trịnh Phương Thảo
Ngày gửi: 20h:59' 16-10-2023
Dung lượng: 5.8 MB
Số lượt tải: 343
Nguồn:
Người gửi: Trịnh Phương Thảo
Ngày gửi: 20h:59' 16-10-2023
Dung lượng: 5.8 MB
Số lượt tải: 343
Số lượt thích:
1 người
(Nguyễn Thị Thái)
1
Tìm hiểu chung
3
Tổng kết
2
Tìm hiểu chi tiết
1. Đọc
a. Đọc
Yêu Cầu: Đọc với giọng thủ thỉ, chậm rãi để
làm nổi bật tâm trạng của nhân vật tôi khi đón
gió chướng.
2. Tìm hiểu chung
a. Tác giả
- Nguyễn Ngọc Tư (1976), sinh ra trong một
gia đình nông dân tại xã Tân Duyệt, huyện
Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau.
- Phong cách sáng tác: viết về tình bạn ở đồng
quê…
Văn của chị thường trong sáng, mộc mạc, thể
hiện một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, giàu yêu
thương.
b. Tác phẩm
Xuất xứ
PTBĐ chính
Văn bản trích từ
Tự sự kết hợp với
tập “Tạp văn
Nguyễn Ngọc Tư”
miêu tả và biểu
Thể loại
Tản Văn
cảm
Ngôi kể
Thứ nhât, xưng
tôi
b. Tác phẩm
-Phần 1: Từ đầu đến “Ôi! Gió chướng”: Hình
Bố cục
2 phần
ảnh gió chướng về.
-Phần 2: Tình cảm, cảm xúc của nhân vật “tôi”
khi gió chướng về.
Chi tiết, hình ảnh miêu tả Nghệ thuật
gió chướng.
Tác dụng
Chi tiết, hình ảnh miêu tả gió chướng.
Nghệ
thuật
- Mỗi năm gió đến bằng một ngày khác
Nghệ
nhau
- Hơi thở gió rất gần
- Âm thanh ấy sẽ sàng từng giọt tình tang,
thoáng và e dè, như có ai đó đứng đằng xa
ngoắc tay nhẹ một cái, như đang ngại ngần
không biết người xưa có còn nhớ ta không
- Mừng húm, hừng hực, dạt dào, xấp xải,
cuống quýt, cồn cào; nồng nhiệt, dịu dàng;
…
thuật:
So sánh,
nhân
hóa
Tác dụng
Gió chướng hiện
lên sống động
giống như con
người, có tâm lí,
tính cách, lúc
nhút nhát, rụt rè,
lúc lại cuống
quýt nồng nhiệt.
a. Chi tiết, hình ảnh miêu tả
gió chướng
=> Nghệ thuật: nhân hóa, so
sánh .
=> Làm cho gió chướng hiện lên
sống động, có hành động, cảm
xúc của con người.
Hơi thở gió rất gần
Âm thanh ấy ….thoảng và e dè,
như ai đó đứng.
Giống như con người
Mừng húm; hừng hực;
Dạt dào; cồn cào; nồng nhiệt;
dịu dàng…
- Mỗi năm gió đến bằng một ngày khác nhau
- Hơi thở gió rất gần
- Âm thanh ấy sẽ sàng từng giọt tình tang, thoáng và e dè, như có ai
đó đứng đằng xa ngoắc tay nhẹ một cái, như đang ngại ngần không
biết người xưa có còn nhớ ta không
- Mừng húm, hừng hực, dạt dào, xấp xải, cuống quýt, cồn cào; nồng
nhiệt, dịu dàng;…
=> Nghệ thuật: So sánh, nhân hóa
=> Gió chướng hiện lên sống động giống như con
người, có tâm lí, tính cách, lúc nhút nhát, rụt rè, lúc lại
cuống quýt nồng nhiệt.
b. Mùa gió chướng cũng là mùa thu hoạch:
+ Khi gió chướng về cũng là lúc những nông sản bước vào vụ
thu hoạch.
+ Lúa thì chín tới, mía cũng kịp già, vú sữa chín cây lúc lỉu,
dưa hấu cũng đủ già để thu hoạch.
Mùa bội thu với những sản vật quê hương.
ÞCách chọn lọc hình ảnh, từ ngữ đậm chất miền Tây.
ÞTình yêu tha thiết với quê hương, gắn bó sâu nặng và rất
đỗi tự hào về một miền đất đặc biệt .
Nhiệm vụ
Nhóm 1
Tâm trạng của nhân vật “tôi”
Khi đón gió chướng về (đoạn 2)
Biểu hiện
............................
Nhóm 2
Khi còn nhỏ (đoạn 3)
............................
Nhóm 3
Khi lớn lên, bắt đầu viết văn (đoạn 5)
............................
Nhóm 4
Khi xa quê (đoạn 6)
............................
Nhiệm vụ
chung
Nhận xét tình cảm của tác giả với gió chướng:
.............................................................................................................
.............................................................................................
Tâm trạng
Nhiệm vụ của nhân
vật “tôi”
Nhóm 1 Khi đón
gió
chướng
về
(đoạn 2)
Biểu hiện
mừng đó rồi bực đó, chờ đợi gió về
nhưng khi gió về lại buồn vì gió về có
nghĩa là sắp hết năm, sắp già thêm một
tuổi, mỗi lần gió về lại cảm giác mình
mất một cái gì đó không rõ ràng, không
giải thích được,...
Tâm trạng của
nhân
vật
“tôi”
Nhiệm vụ
Nhóm 2
Khi còn nhỏ
(đoạn 3)
Biểu hiện
Sao tôi lại chờ đợi nó, chẳng
phải năm nào cũng vậy [...]
Nhưng
tôi
vẫn
mong
gió
chướng về. Sự chờ đợi đã thành
thói quen của thời thơ dại.
Nhiệm Tâm trạng của
nhân vật “tôi”
vụ
Biểu hiện
Nhóm 3 Khi lớn lên, bắt Gió chướng với tôi, một đứa bấp bỏm
đầu viết văn
văn chương nó “gợi” khủng khiếp.
(đoạn 5)
Nhiệm vụ
Nhóm 1
Nhóm 2
Nhóm 3
Nhóm 4
Tâm trạng của nhân
Biểu hiện
vật “tôi”
Khi đón gió chướng mừng đó rồi bực đó, chờ đợi gió về nhưng khi gió về lại buồn vì gió về
về
có nghĩa là sắp hết năm, sắp già thêm một tuổi, mỗi lần gió về lại cảm
(đoạn 2)
giác mình mất một cái gì đó không rõ ràng, không giải thích được,...
Khi còn nhỏ
Sao tôi lại chờ đợi nó, chẳng phải năm nào cũng vậy [...] Nhưng tôi vẫn
(đoạn 3)
mong gió chướng về. Sự chờ đợi đã thành thói quen của thời thơ dại.
Khi lớn lên, bắt đầu
viết văn
(đoạn 5)
Khi xa quê
(đoạn 6)
Gió chướng với tôi, một đứa bấp bỏm văn chương nó “gợi” khủng khiếp.
Tôi vẫn thường hình dung một mai mình đi xa, xa lắm, xa cả những mùa
gió, hoặc đọc, hoặc ai đó nhắc chỉ gọn lỏn hai từ “gió chướng”, ngay lập
tức tôi sẽ chết giấc trong nỗi nhớ quê nhà. [... ] Ở đó, siêu thị chất đầy
những dưa hấu, dưa kiệu, dưa hành, bánh chưng, bánh tét, liệu ở đó, có ai
bán một mùa gió cho tôi?
Tình cảm, cảm xúc của nhân vật tôi
Biểu hiện của tâm trạng “lộn xộn, Lí do khiến nhân vật “tôi” luôn
ngổn ngang” ở nhân vật “tôi”
mong ngóng, chờ đợi gió chướng
- Vừa mừng vừa bực.
- Khi gió về, lũ con nít nhảy cà
tưng, mừng vì sắp được quần áo
mới.
*Tình cảm của tác giả với gió chướng:
+ Đó là tình yêu, sự gắn bó tha thiết với con người,
cảnh sắc quê hương;
+ Tác giả là người có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, có
khả năng cảm nhận được những thay đổi rất nhỏ, rất
khẽ khàng của tạo vật cũng như của tâm trạng con
người mỗi khi gió chướng về.
Nghệ thuật:
- Giọng điệu giãi bày, tâm tình, chia sẻ;
- Ngôn ngữ gợi cảm xúc, suy tư, mang đậm chất
Nam Bộ;
- Chi tiết, hình ảnh sinh động, hấp dẫn;
=> luôn hướng về quê hương, hướng về nơi có
những cơn gió chướng của mình.
Miêu tả ngọn gió
Lời văn giàu hình ảnh,
nhạc điệu kết hợp với
chướng qua đó thể hiện
biện pháp nhân hóa, so
tình yêu, sự gắn bó với
sánh
quê hương.
Tìm hiểu chung
3
Tổng kết
2
Tìm hiểu chi tiết
1. Đọc
a. Đọc
Yêu Cầu: Đọc với giọng thủ thỉ, chậm rãi để
làm nổi bật tâm trạng của nhân vật tôi khi đón
gió chướng.
2. Tìm hiểu chung
a. Tác giả
- Nguyễn Ngọc Tư (1976), sinh ra trong một
gia đình nông dân tại xã Tân Duyệt, huyện
Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau.
- Phong cách sáng tác: viết về tình bạn ở đồng
quê…
Văn của chị thường trong sáng, mộc mạc, thể
hiện một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, giàu yêu
thương.
b. Tác phẩm
Xuất xứ
PTBĐ chính
Văn bản trích từ
Tự sự kết hợp với
tập “Tạp văn
Nguyễn Ngọc Tư”
miêu tả và biểu
Thể loại
Tản Văn
cảm
Ngôi kể
Thứ nhât, xưng
tôi
b. Tác phẩm
-Phần 1: Từ đầu đến “Ôi! Gió chướng”: Hình
Bố cục
2 phần
ảnh gió chướng về.
-Phần 2: Tình cảm, cảm xúc của nhân vật “tôi”
khi gió chướng về.
Chi tiết, hình ảnh miêu tả Nghệ thuật
gió chướng.
Tác dụng
Chi tiết, hình ảnh miêu tả gió chướng.
Nghệ
thuật
- Mỗi năm gió đến bằng một ngày khác
Nghệ
nhau
- Hơi thở gió rất gần
- Âm thanh ấy sẽ sàng từng giọt tình tang,
thoáng và e dè, như có ai đó đứng đằng xa
ngoắc tay nhẹ một cái, như đang ngại ngần
không biết người xưa có còn nhớ ta không
- Mừng húm, hừng hực, dạt dào, xấp xải,
cuống quýt, cồn cào; nồng nhiệt, dịu dàng;
…
thuật:
So sánh,
nhân
hóa
Tác dụng
Gió chướng hiện
lên sống động
giống như con
người, có tâm lí,
tính cách, lúc
nhút nhát, rụt rè,
lúc lại cuống
quýt nồng nhiệt.
a. Chi tiết, hình ảnh miêu tả
gió chướng
=> Nghệ thuật: nhân hóa, so
sánh .
=> Làm cho gió chướng hiện lên
sống động, có hành động, cảm
xúc của con người.
Hơi thở gió rất gần
Âm thanh ấy ….thoảng và e dè,
như ai đó đứng.
Giống như con người
Mừng húm; hừng hực;
Dạt dào; cồn cào; nồng nhiệt;
dịu dàng…
- Mỗi năm gió đến bằng một ngày khác nhau
- Hơi thở gió rất gần
- Âm thanh ấy sẽ sàng từng giọt tình tang, thoáng và e dè, như có ai
đó đứng đằng xa ngoắc tay nhẹ một cái, như đang ngại ngần không
biết người xưa có còn nhớ ta không
- Mừng húm, hừng hực, dạt dào, xấp xải, cuống quýt, cồn cào; nồng
nhiệt, dịu dàng;…
=> Nghệ thuật: So sánh, nhân hóa
=> Gió chướng hiện lên sống động giống như con
người, có tâm lí, tính cách, lúc nhút nhát, rụt rè, lúc lại
cuống quýt nồng nhiệt.
b. Mùa gió chướng cũng là mùa thu hoạch:
+ Khi gió chướng về cũng là lúc những nông sản bước vào vụ
thu hoạch.
+ Lúa thì chín tới, mía cũng kịp già, vú sữa chín cây lúc lỉu,
dưa hấu cũng đủ già để thu hoạch.
Mùa bội thu với những sản vật quê hương.
ÞCách chọn lọc hình ảnh, từ ngữ đậm chất miền Tây.
ÞTình yêu tha thiết với quê hương, gắn bó sâu nặng và rất
đỗi tự hào về một miền đất đặc biệt .
Nhiệm vụ
Nhóm 1
Tâm trạng của nhân vật “tôi”
Khi đón gió chướng về (đoạn 2)
Biểu hiện
............................
Nhóm 2
Khi còn nhỏ (đoạn 3)
............................
Nhóm 3
Khi lớn lên, bắt đầu viết văn (đoạn 5)
............................
Nhóm 4
Khi xa quê (đoạn 6)
............................
Nhiệm vụ
chung
Nhận xét tình cảm của tác giả với gió chướng:
.............................................................................................................
.............................................................................................
Tâm trạng
Nhiệm vụ của nhân
vật “tôi”
Nhóm 1 Khi đón
gió
chướng
về
(đoạn 2)
Biểu hiện
mừng đó rồi bực đó, chờ đợi gió về
nhưng khi gió về lại buồn vì gió về có
nghĩa là sắp hết năm, sắp già thêm một
tuổi, mỗi lần gió về lại cảm giác mình
mất một cái gì đó không rõ ràng, không
giải thích được,...
Tâm trạng của
nhân
vật
“tôi”
Nhiệm vụ
Nhóm 2
Khi còn nhỏ
(đoạn 3)
Biểu hiện
Sao tôi lại chờ đợi nó, chẳng
phải năm nào cũng vậy [...]
Nhưng
tôi
vẫn
mong
gió
chướng về. Sự chờ đợi đã thành
thói quen của thời thơ dại.
Nhiệm Tâm trạng của
nhân vật “tôi”
vụ
Biểu hiện
Nhóm 3 Khi lớn lên, bắt Gió chướng với tôi, một đứa bấp bỏm
đầu viết văn
văn chương nó “gợi” khủng khiếp.
(đoạn 5)
Nhiệm vụ
Nhóm 1
Nhóm 2
Nhóm 3
Nhóm 4
Tâm trạng của nhân
Biểu hiện
vật “tôi”
Khi đón gió chướng mừng đó rồi bực đó, chờ đợi gió về nhưng khi gió về lại buồn vì gió về
về
có nghĩa là sắp hết năm, sắp già thêm một tuổi, mỗi lần gió về lại cảm
(đoạn 2)
giác mình mất một cái gì đó không rõ ràng, không giải thích được,...
Khi còn nhỏ
Sao tôi lại chờ đợi nó, chẳng phải năm nào cũng vậy [...] Nhưng tôi vẫn
(đoạn 3)
mong gió chướng về. Sự chờ đợi đã thành thói quen của thời thơ dại.
Khi lớn lên, bắt đầu
viết văn
(đoạn 5)
Khi xa quê
(đoạn 6)
Gió chướng với tôi, một đứa bấp bỏm văn chương nó “gợi” khủng khiếp.
Tôi vẫn thường hình dung một mai mình đi xa, xa lắm, xa cả những mùa
gió, hoặc đọc, hoặc ai đó nhắc chỉ gọn lỏn hai từ “gió chướng”, ngay lập
tức tôi sẽ chết giấc trong nỗi nhớ quê nhà. [... ] Ở đó, siêu thị chất đầy
những dưa hấu, dưa kiệu, dưa hành, bánh chưng, bánh tét, liệu ở đó, có ai
bán một mùa gió cho tôi?
Tình cảm, cảm xúc của nhân vật tôi
Biểu hiện của tâm trạng “lộn xộn, Lí do khiến nhân vật “tôi” luôn
ngổn ngang” ở nhân vật “tôi”
mong ngóng, chờ đợi gió chướng
- Vừa mừng vừa bực.
- Khi gió về, lũ con nít nhảy cà
tưng, mừng vì sắp được quần áo
mới.
*Tình cảm của tác giả với gió chướng:
+ Đó là tình yêu, sự gắn bó tha thiết với con người,
cảnh sắc quê hương;
+ Tác giả là người có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, có
khả năng cảm nhận được những thay đổi rất nhỏ, rất
khẽ khàng của tạo vật cũng như của tâm trạng con
người mỗi khi gió chướng về.
Nghệ thuật:
- Giọng điệu giãi bày, tâm tình, chia sẻ;
- Ngôn ngữ gợi cảm xúc, suy tư, mang đậm chất
Nam Bộ;
- Chi tiết, hình ảnh sinh động, hấp dẫn;
=> luôn hướng về quê hương, hướng về nơi có
những cơn gió chướng của mình.
Miêu tả ngọn gió
Lời văn giàu hình ảnh,
nhạc điệu kết hợp với
chướng qua đó thể hiện
biện pháp nhân hóa, so
tình yêu, sự gắn bó với
sánh
quê hương.
 








Các ý kiến mới nhất