Tuần 7-8-9. Luyện tập phát triển câu chuyện

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Mai Phượng Vy
Ngày gửi: 11h:41' 25-11-2021
Dung lượng: 148.9 KB
Số lượt tải: 35
Nguồn:
Người gửi: Mai Phượng Vy
Ngày gửi: 11h:41' 25-11-2021
Dung lượng: 148.9 KB
Số lượt tải: 35
Số lượt thích:
0 người
Thứ tư, ngáy 24 tháng 11 năm 2021
Tập làm văn
Luyện tập phát triển câu chuyện
Đọc đoạn kịch Yết Kiêu – SGK trang 91.
2. Dựa vào đoạn kịch hãy kể lại câu chuyện Yết Kiêu theo gợi ý sau:
a) Chia đoạn:
Đoạn 1: Giặc Nguyên xâm lược nước ta.
Đoạn 2: Yết Kiêu tới kinh đô Thăng Long, yết kiến vua Trần Nhân Tông.
Đoạn 3: Cha của Yết Kiêu ở quê nhà nhớ con, nhớ câu chuyện giữa hai cha contrước lúc Yết Kiêu lên đường.
Đoạn 1
Giặc Nguyên sang xâm lược nước ta, chúng cướp của, giết hại dân lành. Yết Kiêu vô cùng căm giận, nói với cha:
- Thưa cha, con đi giết giặc đây ạ!
Thấy con nói vậy, cha vẻ mặt buồn buồn: “Mẹ con mất sớm, cha bây giờ tàn tật, không làm gì được.”
Thấy cha có vẻ không vui, Yết Kiêu quả quyết: “Cha ơi! Nước mất thì nhà cũng tan...”
Người cha lau nước mắt và vuốt mái đầu con, cha nói:
- Cha hiểu chứ, con cứ đi đi. Giết hết giặc hãy về, ở nhà cha đã có bà con lối xóm.
Đoạn 1
Năm ấy, giặc Nguyên xâm lấn nước ta. Chúng gây ra bao điều bạo ngược khiến lòng dân vô cùng oán hận. Ở một làng nọ có chàng trai tên là Yết Kiêu làm nghề đánh cá. Chàng căm thù giặc.
Yết Kiêu đi thẳng đến kinh đô Thăng Long yết kiến vua Trần Nhân Tông. Nhà vua thấy khí phách chàng thanh niên rất oai phong, hùng dũng liền truyền lệnh:
- Trẫm cho nhà ngươi nhận lấy một loại binh khí.
Yết Kiêu ngoan ngoãn đáp lại: “ Tuân lệnh Bệ hạ, nhưng thần chỉ xin một chiếc dùi sắt thôi ạ.”
Vua ngạc nhiên hỏi:
- Để làm gì?
- Để dùi thủng chiến thuyền của giặc vì thần có thể lặn hàng giờ dưới nước.
Vua vô cùng ngạc nhiên:
“Ngươi là dân thường mà phi thường. Ai dạy ngươi được như thế?”
Yết Kiêu hãnh diện đáp: “Muôn tâu Bệ hạ, người đó là cha thần.”
- Thế ai đã dạy cho cha ngươi?
“Ngươi là dân thường mà phi thường. Ai dạy ngươi được như thế?”
Yết Kiêu hãnh diện đáp: “Muôn tâu Bệ hạ, người đó là cha thần.”
- Thế ai đã dạy cho cha ngươi?
- Dạ, ông của thần ạ.
Vua lại hỏi tiếp:
- Thế ai đã dạy ông ngươi.
Bấy giờ yết Kiêu mới đáp lại: “Vì căm thù quân giặc và noi gương người xưa mà ông của thần tự học lấy ạ.”
Đoạn 2
- Dạ, ông của thần ạ.
Vua lại hỏi tiếp:
- Thế ai đã dạy ông ngươi.
Bấy giờ yết Kiêu mới đáp lại: “Vì căm thù quân giặc và noi gương người xưa mà ông của thần tự học lấy ạ.”
Đoạn 2
Chàng lên kinh đô yết kiến vua xin vua cho đi dẹp giặc. Nghe Yết Kiêu nói lên tâm nguyện của mình, nhà vua mừng lắm.
Nhà vua hỏi chàng cần binh khí gì để ra trận, Yết Kiêu tâu xin cho mình một chiếc dùi sắt. Nhà vua rất ngạc nhiên không hiểu vì sao. Yết Kiêu bèn tâu: “Để dùi thủng thuyền của giặc vì thần có thể lặn hàng giờ dưới nước". Nhà vua rất kinh ngạc và khâm phục tài năng của Yết Kiêu. Ngài bèn hỏi có được tài như vậy do ai dạy, Yết Kiêu bèn tâu đó là cha, là ông chàng. Nhà vua lại gặng hỏi ai dạy ông chàng. Yết Kiêu bèn cẩn đáp. Vì căm thù giặc và noi gương ngày xưa mà ông thần tự học lấy".
Yết Kiêu đi được đã một thời gian, người cha ở nhà nhớ con, nhớ lại câu chuyện giữa hai cha con trước lúc Yết Kiêu lên đường. Ông không buồn mà tin tưởng một ngày gặc tan, Yết Kiêu sẽ trở về bình an.
Đoạn 3
Đoạn 3
Ở quê nhà, cha Yết Kiêu thương nhớ chàng vô cùng. Ông nhớ lại, từng hình ảnh, từng lời nói của con trai trước lúc đi giữa hai cha con ...) xa. Nhớ giọng nói nghẹn ngào của con: Cha ơi ! Nước mất thì nhà tan, ... Hôm ấy ông cũng đã cố nén lòng mình để nói cho yên lòng con : “Con cứ đi đi...” Nhớ con một phần, phần còn lại ông lại thầm mong cho con có thể đem tài giúp vua, giúp nước, thắng trận trở về.
THỰC HÀNH KỂ CHUYỆN NHÓM 2
Tập làm văn
Luyện tập phát triển câu chuyện
Đọc đoạn kịch Yết Kiêu – SGK trang 91.
2. Dựa vào đoạn kịch hãy kể lại câu chuyện Yết Kiêu theo gợi ý sau:
a) Chia đoạn:
Đoạn 1: Giặc Nguyên xâm lược nước ta.
Đoạn 2: Yết Kiêu tới kinh đô Thăng Long, yết kiến vua Trần Nhân Tông.
Đoạn 3: Cha của Yết Kiêu ở quê nhà nhớ con, nhớ câu chuyện giữa hai cha contrước lúc Yết Kiêu lên đường.
Đoạn 1
Giặc Nguyên sang xâm lược nước ta, chúng cướp của, giết hại dân lành. Yết Kiêu vô cùng căm giận, nói với cha:
- Thưa cha, con đi giết giặc đây ạ!
Thấy con nói vậy, cha vẻ mặt buồn buồn: “Mẹ con mất sớm, cha bây giờ tàn tật, không làm gì được.”
Thấy cha có vẻ không vui, Yết Kiêu quả quyết: “Cha ơi! Nước mất thì nhà cũng tan...”
Người cha lau nước mắt và vuốt mái đầu con, cha nói:
- Cha hiểu chứ, con cứ đi đi. Giết hết giặc hãy về, ở nhà cha đã có bà con lối xóm.
Đoạn 1
Năm ấy, giặc Nguyên xâm lấn nước ta. Chúng gây ra bao điều bạo ngược khiến lòng dân vô cùng oán hận. Ở một làng nọ có chàng trai tên là Yết Kiêu làm nghề đánh cá. Chàng căm thù giặc.
Yết Kiêu đi thẳng đến kinh đô Thăng Long yết kiến vua Trần Nhân Tông. Nhà vua thấy khí phách chàng thanh niên rất oai phong, hùng dũng liền truyền lệnh:
- Trẫm cho nhà ngươi nhận lấy một loại binh khí.
Yết Kiêu ngoan ngoãn đáp lại: “ Tuân lệnh Bệ hạ, nhưng thần chỉ xin một chiếc dùi sắt thôi ạ.”
Vua ngạc nhiên hỏi:
- Để làm gì?
- Để dùi thủng chiến thuyền của giặc vì thần có thể lặn hàng giờ dưới nước.
Vua vô cùng ngạc nhiên:
“Ngươi là dân thường mà phi thường. Ai dạy ngươi được như thế?”
Yết Kiêu hãnh diện đáp: “Muôn tâu Bệ hạ, người đó là cha thần.”
- Thế ai đã dạy cho cha ngươi?
“Ngươi là dân thường mà phi thường. Ai dạy ngươi được như thế?”
Yết Kiêu hãnh diện đáp: “Muôn tâu Bệ hạ, người đó là cha thần.”
- Thế ai đã dạy cho cha ngươi?
- Dạ, ông của thần ạ.
Vua lại hỏi tiếp:
- Thế ai đã dạy ông ngươi.
Bấy giờ yết Kiêu mới đáp lại: “Vì căm thù quân giặc và noi gương người xưa mà ông của thần tự học lấy ạ.”
Đoạn 2
- Dạ, ông của thần ạ.
Vua lại hỏi tiếp:
- Thế ai đã dạy ông ngươi.
Bấy giờ yết Kiêu mới đáp lại: “Vì căm thù quân giặc và noi gương người xưa mà ông của thần tự học lấy ạ.”
Đoạn 2
Chàng lên kinh đô yết kiến vua xin vua cho đi dẹp giặc. Nghe Yết Kiêu nói lên tâm nguyện của mình, nhà vua mừng lắm.
Nhà vua hỏi chàng cần binh khí gì để ra trận, Yết Kiêu tâu xin cho mình một chiếc dùi sắt. Nhà vua rất ngạc nhiên không hiểu vì sao. Yết Kiêu bèn tâu: “Để dùi thủng thuyền của giặc vì thần có thể lặn hàng giờ dưới nước". Nhà vua rất kinh ngạc và khâm phục tài năng của Yết Kiêu. Ngài bèn hỏi có được tài như vậy do ai dạy, Yết Kiêu bèn tâu đó là cha, là ông chàng. Nhà vua lại gặng hỏi ai dạy ông chàng. Yết Kiêu bèn cẩn đáp. Vì căm thù giặc và noi gương ngày xưa mà ông thần tự học lấy".
Yết Kiêu đi được đã một thời gian, người cha ở nhà nhớ con, nhớ lại câu chuyện giữa hai cha con trước lúc Yết Kiêu lên đường. Ông không buồn mà tin tưởng một ngày gặc tan, Yết Kiêu sẽ trở về bình an.
Đoạn 3
Đoạn 3
Ở quê nhà, cha Yết Kiêu thương nhớ chàng vô cùng. Ông nhớ lại, từng hình ảnh, từng lời nói của con trai trước lúc đi giữa hai cha con ...) xa. Nhớ giọng nói nghẹn ngào của con: Cha ơi ! Nước mất thì nhà tan, ... Hôm ấy ông cũng đã cố nén lòng mình để nói cho yên lòng con : “Con cứ đi đi...” Nhớ con một phần, phần còn lại ông lại thầm mong cho con có thể đem tài giúp vua, giúp nước, thắng trận trở về.
THỰC HÀNH KỂ CHUYỆN NHÓM 2
 







Các ý kiến mới nhất