Bài 6. Cảnh ngày xuân

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Huỳnh Văn Tèo
Ngày gửi: 08h:41' 28-10-2021
Dung lượng: 342.5 KB
Số lượt tải: 64
Nguồn:
Người gửi: Huỳnh Văn Tèo
Ngày gửi: 08h:41' 28-10-2021
Dung lượng: 342.5 KB
Số lượt tải: 64
Số lượt thích:
0 người
CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ ĐẾN DỰ GIỜ LỚP 9/3
Câu hỏi:
Chọn câu trả lời đúng.
Vẻ đẹp Thuý Vân phù hợp với nhận xét nào sau đây?
Sắc sảo, mặn mà B. Bình dị, chân chất
D. Cả A,B,C cùng đúng.
2. Phân tích chân dung Thuý Kiều.
C. Phúc hậu, đoan trang
CẢNH NGÀY XUÂN
Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm.
Ngổn ngang gò đống kéo lên,
Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dang tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
(Trích Truyện Kiều-Nguyễn Du)
Yêu cầu: giọng
BỐ CỤC:
- Bốn câu đầu: Cảnh ngày xuân.
- Tám câu tiếp theo: Khung cảnh lễ hội.
- Sáu câu còn lại: Cảnh chị em Kiều trở về.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.
Ngổn ngang gò đống kéo lên,
Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm.
Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dang tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
1. Nghệ thuật: từ ngữ chọn lọc, bút pháp miêu tả giàu chất tạo hình.
2. Nội dung: đoạn thơ là bức tranh lễ hội mùa xuân xa xưa trong trẻo, khoáng đạt, rộn ràng, tươi đẹp.
3. Ghi nhớ: đoạn thơ Cảnh ngày xuân là bức tranh thiên nhiên, lễ hội mùa xuân tươi đẹp, trong sáng được gợi lên qua từ ngữ, bút pháp miêu tả giàu chất tạo hình của Nguyễn Du.
THẢO LUẬN: Phân tích, so sánh cảnh mùa xuân trong câu thơ cổ Trung Quốc:
“ Phương thảo liên thiên bích
Lê chi sổ điểm hoa.”
( Dịch: Cỏ thơm liền với trời xanh
Trên cành lê có mấy bông hoa.)
với cảnh mùa xuân trong hai câu thơ:
“Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.”
để thấy được sự tiếp thu và sáng tạo của Nguyễn Du.
Phân tích, so sánh cảnh mùa xuân trong câu thơ cổ Trung Quốc:
“ Phương thảo liên thiên bích
Lê chi sổ điểm hoa.”
( Dịch: Cỏ thơm liền với trời xanh
Trên cành lê có mấy bông hoa.)
với cảnh mùa xuân trong hai câu thơ:
“Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.”
để thấy được sự tiếp thu và sáng tạo của Nguyễn Du.
Trong hai câu thơ cổ chỉ nói đến hoa lê mà không hề tả màu sắc. Nguyễn Du thêm vào đó một từ “trắng” . Từ “trắng” khiến cho động từ “điểm” có thần hơn. Chính nhờ sự xuất hiện của sắc trắng mà sắc “ xanh” của “ cỏ non” ở câu thơ trước được tô đậm thêm hơn, xanh tươi hơn. Sắc “xanh” và sắc “ trắng” cùng tôn lên nhau. Cảnh sắc mùa xuân vì thế trở nên sinh động, sắc nét, đặc biệt là rất gợi cảm.
HƯỚNG DẪN HỌC Ở NHÀ:
- Học thuộc lòng đoạn thơ, nắm được giá trị nội dung, nghệ thuật của đoạn.
- Soạn : Miêu tả trong văn bản tự sự.
+ Đọc và trả lời câu hỏi sgk.
Câu hỏi:
Chọn câu trả lời đúng.
Vẻ đẹp Thuý Vân phù hợp với nhận xét nào sau đây?
Sắc sảo, mặn mà B. Bình dị, chân chất
D. Cả A,B,C cùng đúng.
2. Phân tích chân dung Thuý Kiều.
C. Phúc hậu, đoan trang
CẢNH NGÀY XUÂN
Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm.
Ngổn ngang gò đống kéo lên,
Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dang tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
(Trích Truyện Kiều-Nguyễn Du)
Yêu cầu: giọng
BỐ CỤC:
- Bốn câu đầu: Cảnh ngày xuân.
- Tám câu tiếp theo: Khung cảnh lễ hội.
- Sáu câu còn lại: Cảnh chị em Kiều trở về.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.
Ngổn ngang gò đống kéo lên,
Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm.
Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dang tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
1. Nghệ thuật: từ ngữ chọn lọc, bút pháp miêu tả giàu chất tạo hình.
2. Nội dung: đoạn thơ là bức tranh lễ hội mùa xuân xa xưa trong trẻo, khoáng đạt, rộn ràng, tươi đẹp.
3. Ghi nhớ: đoạn thơ Cảnh ngày xuân là bức tranh thiên nhiên, lễ hội mùa xuân tươi đẹp, trong sáng được gợi lên qua từ ngữ, bút pháp miêu tả giàu chất tạo hình của Nguyễn Du.
THẢO LUẬN: Phân tích, so sánh cảnh mùa xuân trong câu thơ cổ Trung Quốc:
“ Phương thảo liên thiên bích
Lê chi sổ điểm hoa.”
( Dịch: Cỏ thơm liền với trời xanh
Trên cành lê có mấy bông hoa.)
với cảnh mùa xuân trong hai câu thơ:
“Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.”
để thấy được sự tiếp thu và sáng tạo của Nguyễn Du.
Phân tích, so sánh cảnh mùa xuân trong câu thơ cổ Trung Quốc:
“ Phương thảo liên thiên bích
Lê chi sổ điểm hoa.”
( Dịch: Cỏ thơm liền với trời xanh
Trên cành lê có mấy bông hoa.)
với cảnh mùa xuân trong hai câu thơ:
“Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.”
để thấy được sự tiếp thu và sáng tạo của Nguyễn Du.
Trong hai câu thơ cổ chỉ nói đến hoa lê mà không hề tả màu sắc. Nguyễn Du thêm vào đó một từ “trắng” . Từ “trắng” khiến cho động từ “điểm” có thần hơn. Chính nhờ sự xuất hiện của sắc trắng mà sắc “ xanh” của “ cỏ non” ở câu thơ trước được tô đậm thêm hơn, xanh tươi hơn. Sắc “xanh” và sắc “ trắng” cùng tôn lên nhau. Cảnh sắc mùa xuân vì thế trở nên sinh động, sắc nét, đặc biệt là rất gợi cảm.
HƯỚNG DẪN HỌC Ở NHÀ:
- Học thuộc lòng đoạn thơ, nắm được giá trị nội dung, nghệ thuật của đoạn.
- Soạn : Miêu tả trong văn bản tự sự.
+ Đọc và trả lời câu hỏi sgk.
 








Các ý kiến mới nhất