Tuần 11. Chữ người tử tù

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: ĐỖ VĂN ANH
Ngày gửi: 21h:01' 09-09-2021
Dung lượng: 869.8 KB
Số lượt tải: 222
Nguồn:
Người gửi: ĐỖ VĂN ANH
Ngày gửi: 21h:01' 09-09-2021
Dung lượng: 869.8 KB
Số lượt tải: 222
Số lượt thích:
1 người
(ĐỖ VĂN ANH)
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
I. ĐỌC – TÌM HIỂU CHUNG
1. Tác giả: Nguyễn Tuân(1910 – 1987)
- Quê ở Nhân Chính, Hà Nội
- Xuất thân trong một gia đình nhà Nho khi Hán học đã suy tàn
- Là một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp
- Nhà văn tài ba – uyên bác
- Một số sáng tác tiêu biểu
+ “Vang bóng một thời”
+ “Một chuyến đi”
+ “Thiếu quê hương”
+ “Người lái đò sông Đà”
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
I. ĐỌC – TÌM HIỂU CHUNG
2. Tác phẩm
- Xuất xứ: in trong tập “Vang bóng một thời”
- Chủ đề: ngợi ca những con người có tài – tâm khẳng định sự chiến thắng của cái đẹp, cái thiện
- Bố cục
Hình ảnh Huấn Cao
Cảnh cho chữ
Viên quan coi ngục
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
1. Tình huống truyện
Cuộc gặp gỡ éo le giữa hai nhân vật
Mối quan hệ
Huấn Cao
Quản ngục
- Xã hội
(Đối nghịch)
Tử tù
><
Cai ngục
- Nghệ thuật
(Tri âm)
Nghệ sĩ sáng tạo
><
Người hâm mộ cái đẹp
Sự chiến thắng của cái thiện, cái đẹp trong hoàn cảnh nhà tù tăm tối
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
2. Nhân vật Huấn Cao
* Lòng hâm mộ của quản ngục
- Khen ông Huấn “viết chữ rất nhanh, rất đẹp”
- Biệt đãi Huấn Cao và những người đồng chí
- Khổ tâm – không xin được chữ ông Huấn thì ân hận suốt đời
* Quan niệm của Huấn Cao về nghệ thuật
- Khoảnh “ít chịu cho chữ - chỉ cho chữ người tri âm
- Không vì tiền bạc hay quyền thế mà ép mình cho chữ bao giờ
Quan niệm nghệ thuật chân chính
- Không chấp nhận treo chữ nơi xấu xa
a) Người nghệ sĩ tài hoa
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
1. Hình tượng nhân vật Huấn Cao
b) Vẻ đẹp của bản lĩnh, khí phách
- Dấy binh chống lại triều đình
- Thái độ ung dung, thản nhiên, không hề run sợ trước cường quyền
+ Dỗ gông lạnh lùng, kiêu ngạo trước ngục tù
+ Thản nhiên nhận rượu thịt như lúc tự do
+ Cách xưng hô với quản ngục: “ta” – “ngươi”
+ Đuổi quản ngục ra khỏi buồng giam
Vẻ đẹp của khí phách ngang tàn, ngạo nghễ đáng ngưỡng mộ của một bậc trượng phu
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
1. Hình tượng nhân vật Huấn Cao
c) Vẻ đẹp của thiên lương trong sáng
Thái độ của Huấn Cao với quản ngục
- Chưa biết tấm lòng của quản ngục
Xa lánh, coi khinh
Hành động biệt đãi
- Hiểu được tấm lòng của quản ngục
Sợ phụ mất một tấm lòng
Đồng ý cho chữ
Huấn Cao là người biết quý trọng cái tài, cái đẹp, biết trân trọng, cảm động trước nhân cách của quản ngục
Nhân cách cao đẹp
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
2. Cảnh cho chữ
- Nơi cho chữ: buồng giam chật hẹp, tăm tối
- Người cho chữ: cổ đeo gông, chân vướng xiềng, ngày mai phải vào hình chịu án chém
- Tư thế người cho – người nhận chữ
Tử tù
Quan quản ngục
+ đàng hoàng dậm to nét chữ
+ khuyên bảo
+ run run, khúm núm lễ phép, lạy, khóc, xin bái lĩnh
Tam thể nhất tâm – cái đẹp tỏa sáng
Cảnh tượng xưa nay chưa từng có
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
3. Nhân vật viên quản ngục
- Đam mê nghệ thuật thư pháp
+ Xem chữ ông Huấn là một báu vật
+ Chính vì sở nguyện cao quý đó mà quản ngục đã
Luôn kiêng nể
Biệt đãi
Cúi đầu
+ Băn khoăn, khổ sở vì không biết làm cách nào để xin được chữ
- Tâm hồn cao quý
+ Hiểu và đam mê nghệ thuật cao quý
+ Trong hoàn cảnh đề lao thì sở nguyện đó không bị thay đổi
+ Tấm lòng của quản ngục – thanh âm trong trẻo
+ Làm cho Huấn Cao cảm động cho chữ
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
3. Nhân vật viên quản ngục
- Thiện lương trong sáng: không chỉ say mê, tôn thờ cái đẹp mà là sự tôn trọng, tôn thờ nhân cách của một bậc tài danh
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
III. TỔNG KẾT
1. Nghệ thuật
- Tình huống truyện độc đáo
- Khắc họa thành công tính cách nhân vật
- Thủ pháp đối lập, ngôn ngữ giàu tính tạo hình
2. Nội dung
- Truyện đã khắc họa thành công hình tượng nhân vật Huấn Cao – một người tài hoa, khí phách hiên ngang, bất khuất
- Khẳng định sự bất tử của cái đẹp
- Tấm long yêu nước thầm kín
- Nguyễn Tuân -
I. ĐỌC – TÌM HIỂU CHUNG
1. Tác giả: Nguyễn Tuân(1910 – 1987)
- Quê ở Nhân Chính, Hà Nội
- Xuất thân trong một gia đình nhà Nho khi Hán học đã suy tàn
- Là một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp
- Nhà văn tài ba – uyên bác
- Một số sáng tác tiêu biểu
+ “Vang bóng một thời”
+ “Một chuyến đi”
+ “Thiếu quê hương”
+ “Người lái đò sông Đà”
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
I. ĐỌC – TÌM HIỂU CHUNG
2. Tác phẩm
- Xuất xứ: in trong tập “Vang bóng một thời”
- Chủ đề: ngợi ca những con người có tài – tâm khẳng định sự chiến thắng của cái đẹp, cái thiện
- Bố cục
Hình ảnh Huấn Cao
Cảnh cho chữ
Viên quan coi ngục
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
1. Tình huống truyện
Cuộc gặp gỡ éo le giữa hai nhân vật
Mối quan hệ
Huấn Cao
Quản ngục
- Xã hội
(Đối nghịch)
Tử tù
><
Cai ngục
- Nghệ thuật
(Tri âm)
Nghệ sĩ sáng tạo
><
Người hâm mộ cái đẹp
Sự chiến thắng của cái thiện, cái đẹp trong hoàn cảnh nhà tù tăm tối
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
2. Nhân vật Huấn Cao
* Lòng hâm mộ của quản ngục
- Khen ông Huấn “viết chữ rất nhanh, rất đẹp”
- Biệt đãi Huấn Cao và những người đồng chí
- Khổ tâm – không xin được chữ ông Huấn thì ân hận suốt đời
* Quan niệm của Huấn Cao về nghệ thuật
- Khoảnh “ít chịu cho chữ - chỉ cho chữ người tri âm
- Không vì tiền bạc hay quyền thế mà ép mình cho chữ bao giờ
Quan niệm nghệ thuật chân chính
- Không chấp nhận treo chữ nơi xấu xa
a) Người nghệ sĩ tài hoa
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
1. Hình tượng nhân vật Huấn Cao
b) Vẻ đẹp của bản lĩnh, khí phách
- Dấy binh chống lại triều đình
- Thái độ ung dung, thản nhiên, không hề run sợ trước cường quyền
+ Dỗ gông lạnh lùng, kiêu ngạo trước ngục tù
+ Thản nhiên nhận rượu thịt như lúc tự do
+ Cách xưng hô với quản ngục: “ta” – “ngươi”
+ Đuổi quản ngục ra khỏi buồng giam
Vẻ đẹp của khí phách ngang tàn, ngạo nghễ đáng ngưỡng mộ của một bậc trượng phu
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
1. Hình tượng nhân vật Huấn Cao
c) Vẻ đẹp của thiên lương trong sáng
Thái độ của Huấn Cao với quản ngục
- Chưa biết tấm lòng của quản ngục
Xa lánh, coi khinh
Hành động biệt đãi
- Hiểu được tấm lòng của quản ngục
Sợ phụ mất một tấm lòng
Đồng ý cho chữ
Huấn Cao là người biết quý trọng cái tài, cái đẹp, biết trân trọng, cảm động trước nhân cách của quản ngục
Nhân cách cao đẹp
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
2. Cảnh cho chữ
- Nơi cho chữ: buồng giam chật hẹp, tăm tối
- Người cho chữ: cổ đeo gông, chân vướng xiềng, ngày mai phải vào hình chịu án chém
- Tư thế người cho – người nhận chữ
Tử tù
Quan quản ngục
+ đàng hoàng dậm to nét chữ
+ khuyên bảo
+ run run, khúm núm lễ phép, lạy, khóc, xin bái lĩnh
Tam thể nhất tâm – cái đẹp tỏa sáng
Cảnh tượng xưa nay chưa từng có
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
3. Nhân vật viên quản ngục
- Đam mê nghệ thuật thư pháp
+ Xem chữ ông Huấn là một báu vật
+ Chính vì sở nguyện cao quý đó mà quản ngục đã
Luôn kiêng nể
Biệt đãi
Cúi đầu
+ Băn khoăn, khổ sở vì không biết làm cách nào để xin được chữ
- Tâm hồn cao quý
+ Hiểu và đam mê nghệ thuật cao quý
+ Trong hoàn cảnh đề lao thì sở nguyện đó không bị thay đổi
+ Tấm lòng của quản ngục – thanh âm trong trẻo
+ Làm cho Huấn Cao cảm động cho chữ
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
3. Nhân vật viên quản ngục
- Thiện lương trong sáng: không chỉ say mê, tôn thờ cái đẹp mà là sự tôn trọng, tôn thờ nhân cách của một bậc tài danh
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
- Nguyễn Tuân -
III. TỔNG KẾT
1. Nghệ thuật
- Tình huống truyện độc đáo
- Khắc họa thành công tính cách nhân vật
- Thủ pháp đối lập, ngôn ngữ giàu tính tạo hình
2. Nội dung
- Truyện đã khắc họa thành công hình tượng nhân vật Huấn Cao – một người tài hoa, khí phách hiên ngang, bất khuất
- Khẳng định sự bất tử của cái đẹp
- Tấm long yêu nước thầm kín
 








Các ý kiến mới nhất