Tuần 3. Người ăn xin

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Ân
Ngày gửi: 19h:01' 08-04-2023
Dung lượng: 39.3 MB
Số lượt tải: 19
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Ân
Ngày gửi: 19h:01' 08-04-2023
Dung lượng: 39.3 MB
Số lượt tải: 19
Số lượt thích:
0 người
Trường ……………..
Tập đọc – Lớp 4
Giáo viên:...………
Người
ăn xin
Tập đọc
Tuốc – ghê - nhép
Tuốc-ghê-nhép là một nhà
văn và nhà soạn kịch nổi tiếng
của Nga thế kỉ XIX.
Truyện ngắn “Người ăn
xin” được ông sáng tác năm
Nhà văn
Tuốc-ghênhép
(1818-1883)
1884 là một trong những tác
phẩm nổi tiếng của ông.
“
Người
ăn xin
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại...
Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc
khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và
tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản
đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Theo Tuốc-ghê-nhép
0
1
n
ï
a
o
ñ
Chia
Luùc aáy ...caàu xin cöùu giuùp
0
2
Toâi luïc tìm ...cho oâng caû
0
3
Phaàn coøn laïi
c
ọ
đ
n
Luyệ
“
Người
ăn xin
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại...
Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc
khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và
tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản
đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Theo Tuốc-ghê-nhép
c
ọ
đ
n
Luyệ
câu
Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát
con ngưười đau khổ kia thành xấu xí
biết nhường nào!
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là
cháu đã cho lão rồi.
ừ
t
a
ĩ
h
g
Giải n
• Giàn giụa: nước mắt tràn ra
nhiều, không kìm được
• Thảm hại: dáng vẻ khổ sở, đáng
thương
• Chằm chằm: nhìn chăm chú,
lâu, không chớp mắt, có ý dò hỏi
ừ
t
a
ĩ
h
g
Giải n
Lọm khọm
dáng vẻ già yếu, lưng còng,
chậm chạp
Đỏ đọc
Đôi mắt rất đỏ như có pha
sắc máu
i
à
b
u
ể
i
h
m
ì
T
Hình ảnh ông lão
ăn xin đáng thương
như thế nào?
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người
ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt
tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa
nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi
thảm hại... Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã
gặm nát con người đau khổ kia thành xấu
xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng
húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia,
không có tiền, không có đồng hồ,
không có cả một chiếc khăn tay. Trên
người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay
vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi
nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu
không có gì để cho ông cả.
Hành động và lời nói
ân cần của cậu bé
chứng tỏ tình cảm của
cậu đối với ông lão ăn
xin như thế nào?
Cậu bé đồng cảm và thương xót ông lão, tôn
trọng ông, chân thành muốn giúp đỡ ông.
Cậu bé không có gì cho ông lão,
nhưng ông lão lại nói: “Như vậy là
cháu đã cho lão rồi.” Em hiểu cậu
bé đã cho ông lão cái gì?
- Ông nhận
được tình thương
,
sự thông cảm.
- Sự tôn trọ
ng của cậu bé qua
hành động cố gắ
ng tìm quà
tặng.
- Lời xin lỗ
i chân thành, cá
i
nắm tay rất chặt.
Theo em, cậu bé đã nhận
được gì ở ông lão ăn xin?
Cậu bé đã nhận
được ở
ông lão ăn xin lòng
biết ơn
chân thành, sự tô
n trọng
và nhất là sự đồ
ng cảm:
ông lão cũng đã
hiểu tấm
lòng chân thành củ
a cậu.
cho
Sự đồng cảm,
sự tôn trọng,
tình yêu thương
nhận
Cho và nhận: Tình yêu thương và
sự sẻ chia chân thành
nhận
Sự đồng cảm
lòng biết ơn chân thành,
sự tôn trọng
cho
Nội dung bài
Câu chuyện về cậu bé và người ăn xin đã
cho chúng ta một bài học về cho và nhận trong
cuộc sống:
Cho đi bằng tất cả sự chân thành và lòng
nhân ái.
Nhận lại với lòng biết ơn và sự đồng cảm,
trân trọng.
Các lực lượng tuyến đầu chống dịch
Sự sẻ chia trong những ngày dịch bệnh hoành hành
“Tôi học cách cho đi
không phải vì tôi có quá
nhiều, mà là vì tôi đã biết
ý nghĩa và cảm nhận của
việc được cho đi”.
Tuổi nhỏ làm việc nhỏ
Các bạn học sinh chuẩn bị các sản phẩm bán tại hội chợ thiện nguyện
ã
đ
m
e
n
ệ
y
u
h
c
u
â
c
g
n
ữ
h
n
m
ê
h
t
ể
k
.
u
Hãy
ậ
h
n
â
h
n
g
n
ò
l
ề
v
c
ọ
đ
c
ợ
ư
đ
,
e
h
g
n
c
đượ
Các em nhỏ và cụ già
Luyện đọc diễn cảm
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay
run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm.
Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông
lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận
được chút gì của ông lão.
Chúc em
học tốt
nhé!
Tập đọc – Lớp 4
Giáo viên:...………
Người
ăn xin
Tập đọc
Tuốc – ghê - nhép
Tuốc-ghê-nhép là một nhà
văn và nhà soạn kịch nổi tiếng
của Nga thế kỉ XIX.
Truyện ngắn “Người ăn
xin” được ông sáng tác năm
Nhà văn
Tuốc-ghênhép
(1818-1883)
1884 là một trong những tác
phẩm nổi tiếng của ông.
“
Người
ăn xin
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại...
Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc
khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và
tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản
đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Theo Tuốc-ghê-nhép
0
1
n
ï
a
o
ñ
Chia
Luùc aáy ...caàu xin cöùu giuùp
0
2
Toâi luïc tìm ...cho oâng caû
0
3
Phaàn coøn laïi
c
ọ
đ
n
Luyệ
“
Người
ăn xin
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại...
Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc
khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và
tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản
đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
Theo Tuốc-ghê-nhép
c
ọ
đ
n
Luyệ
câu
Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát
con ngưười đau khổ kia thành xấu xí
biết nhường nào!
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là
cháu đã cho lão rồi.
ừ
t
a
ĩ
h
g
Giải n
• Giàn giụa: nước mắt tràn ra
nhiều, không kìm được
• Thảm hại: dáng vẻ khổ sở, đáng
thương
• Chằm chằm: nhìn chăm chú,
lâu, không chớp mắt, có ý dò hỏi
ừ
t
a
ĩ
h
g
Giải n
Lọm khọm
dáng vẻ già yếu, lưng còng,
chậm chạp
Đỏ đọc
Đôi mắt rất đỏ như có pha
sắc máu
i
à
b
u
ể
i
h
m
ì
T
Hình ảnh ông lão
ăn xin đáng thương
như thế nào?
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người
ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt
tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa
nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi
thảm hại... Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã
gặm nát con người đau khổ kia thành xấu
xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng
húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia,
không có tiền, không có đồng hồ,
không có cả một chiếc khăn tay. Trên
người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay
vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi
nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu
không có gì để cho ông cả.
Hành động và lời nói
ân cần của cậu bé
chứng tỏ tình cảm của
cậu đối với ông lão ăn
xin như thế nào?
Cậu bé đồng cảm và thương xót ông lão, tôn
trọng ông, chân thành muốn giúp đỡ ông.
Cậu bé không có gì cho ông lão,
nhưng ông lão lại nói: “Như vậy là
cháu đã cho lão rồi.” Em hiểu cậu
bé đã cho ông lão cái gì?
- Ông nhận
được tình thương
,
sự thông cảm.
- Sự tôn trọ
ng của cậu bé qua
hành động cố gắ
ng tìm quà
tặng.
- Lời xin lỗ
i chân thành, cá
i
nắm tay rất chặt.
Theo em, cậu bé đã nhận
được gì ở ông lão ăn xin?
Cậu bé đã nhận
được ở
ông lão ăn xin lòng
biết ơn
chân thành, sự tô
n trọng
và nhất là sự đồ
ng cảm:
ông lão cũng đã
hiểu tấm
lòng chân thành củ
a cậu.
cho
Sự đồng cảm,
sự tôn trọng,
tình yêu thương
nhận
Cho và nhận: Tình yêu thương và
sự sẻ chia chân thành
nhận
Sự đồng cảm
lòng biết ơn chân thành,
sự tôn trọng
cho
Nội dung bài
Câu chuyện về cậu bé và người ăn xin đã
cho chúng ta một bài học về cho và nhận trong
cuộc sống:
Cho đi bằng tất cả sự chân thành và lòng
nhân ái.
Nhận lại với lòng biết ơn và sự đồng cảm,
trân trọng.
Các lực lượng tuyến đầu chống dịch
Sự sẻ chia trong những ngày dịch bệnh hoành hành
“Tôi học cách cho đi
không phải vì tôi có quá
nhiều, mà là vì tôi đã biết
ý nghĩa và cảm nhận của
việc được cho đi”.
Tuổi nhỏ làm việc nhỏ
Các bạn học sinh chuẩn bị các sản phẩm bán tại hội chợ thiện nguyện
ã
đ
m
e
n
ệ
y
u
h
c
u
â
c
g
n
ữ
h
n
m
ê
h
t
ể
k
.
u
Hãy
ậ
h
n
â
h
n
g
n
ò
l
ề
v
c
ọ
đ
c
ợ
ư
đ
,
e
h
g
n
c
đượ
Các em nhỏ và cụ già
Luyện đọc diễn cảm
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay
run rẩy kia:
- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm.
Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông
lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận
được chút gì của ông lão.
Chúc em
học tốt
nhé!
 







Các ý kiến mới nhất