Bài 18. Ông đồ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Ng Bùi Hoa Ngân
Ngày gửi: 12h:34' 02-04-2022
Dung lượng: 4.5 MB
Số lượt tải: 29
Nguồn:
Người gửi: Ng Bùi Hoa Ngân
Ngày gửi: 12h:34' 02-04-2022
Dung lượng: 4.5 MB
Số lượt tải: 29
Số lượt thích:
0 người
I. Tìm hiểu chung
1. Tác giả
2. Tác phẩm
- Sáng tác: năm 1936
- Thể thơ: ngũ ngôn
- PTBĐ: biểu cảm kết hợp với miêu tả và tự sự
- Bố cục: 3 phần
+ Phần 1 (2 khổ thơ đầu): Hình ảnh ông đồ thời Nho học hưng thịnh
+ Phần 2 ( 2 khổ thơ tiếp): Hình ảnh ông đồ thời nho học suy tàn
+ Phần 3 (khổ thơ cuối): Sự tiếc nuối, cảm thương cho lớp người xưa cũ của tác giả
- Thời gian: Mùa xuân với hoa đào nở.
- Hành động: Bày mực tàu, giấy đỏ – công cụ chủ yếu của các nhà nho.
- Địa điểm: Bên phố đông người ⇒ Sự đông vui, náo nhiệt lúc xuân về.
⇒ Hình ảnh gần gũi, quen thuộc trong mỗi dịp tết đến xuân về thuở xưa.
1. Hình ảnh ông đồ thời Nho học hưng thịnh
II. Tìm hiểu chi tiết
- Bao nhiêu người thuê viết....khen tài: Sự thịnh thế của Hán học, các nhà Nho khẳng định vị trí của mình trong lòng người, đó là những con người được ngưỡng mộ vì tài năng, học vấn.
⇒ Góp phần không nhỏ trong việc gợi không khí náo nhiệt truyền thống, nét văn hóa không thể bỏ qua của mùa xuân trong tâm thức cổ truyền của dân tộc.
⇒ Nhịp thơ nhanh: Giữa không khí náo nức, ông đồ như một người nghệ sĩ, mang hết tài năng của mình hiến cho cuộc đời.
2. Hình ảnh ông đồ thời Nho học suy tàn
2. Hình ảnh ông đồ thời nho học suy tàn
3. Sự tiếc nuối, cảm thương cho lớp người xưa cũ của tác giả.
- Thời gian: Mùa xuân với hoa đào nở (lại: sự lặp lại tuần hoàn của cảnh thiên nhiên).
- Hình ảnh: Không thấy – phủ nhận sự có mặt của một người đã từng trở thành niềm ngưỡng vọng.
⇒ Kết cấu đầu cuối tương ứng làm nổi bật chủ đề bài thơ.
- Những người muôn năm cũ...bây giờ?: Câu hỏi đặt ra dường như không phải để tìm một câu trả lời, đó như một niềm than thân, thương phận mình.
⇒ Câu hỏi tu từ nhằm bộc lộ niềm tiếc thương, day dứt hết sức chân thành của tác giả trước sự suy vi của Nho học đương thời.
III. Tổng kết
1. Tác giả
2. Tác phẩm
- Sáng tác: năm 1936
- Thể thơ: ngũ ngôn
- PTBĐ: biểu cảm kết hợp với miêu tả và tự sự
- Bố cục: 3 phần
+ Phần 1 (2 khổ thơ đầu): Hình ảnh ông đồ thời Nho học hưng thịnh
+ Phần 2 ( 2 khổ thơ tiếp): Hình ảnh ông đồ thời nho học suy tàn
+ Phần 3 (khổ thơ cuối): Sự tiếc nuối, cảm thương cho lớp người xưa cũ của tác giả
- Thời gian: Mùa xuân với hoa đào nở.
- Hành động: Bày mực tàu, giấy đỏ – công cụ chủ yếu của các nhà nho.
- Địa điểm: Bên phố đông người ⇒ Sự đông vui, náo nhiệt lúc xuân về.
⇒ Hình ảnh gần gũi, quen thuộc trong mỗi dịp tết đến xuân về thuở xưa.
1. Hình ảnh ông đồ thời Nho học hưng thịnh
II. Tìm hiểu chi tiết
- Bao nhiêu người thuê viết....khen tài: Sự thịnh thế của Hán học, các nhà Nho khẳng định vị trí của mình trong lòng người, đó là những con người được ngưỡng mộ vì tài năng, học vấn.
⇒ Góp phần không nhỏ trong việc gợi không khí náo nhiệt truyền thống, nét văn hóa không thể bỏ qua của mùa xuân trong tâm thức cổ truyền của dân tộc.
⇒ Nhịp thơ nhanh: Giữa không khí náo nức, ông đồ như một người nghệ sĩ, mang hết tài năng của mình hiến cho cuộc đời.
2. Hình ảnh ông đồ thời Nho học suy tàn
2. Hình ảnh ông đồ thời nho học suy tàn
3. Sự tiếc nuối, cảm thương cho lớp người xưa cũ của tác giả.
- Thời gian: Mùa xuân với hoa đào nở (lại: sự lặp lại tuần hoàn của cảnh thiên nhiên).
- Hình ảnh: Không thấy – phủ nhận sự có mặt của một người đã từng trở thành niềm ngưỡng vọng.
⇒ Kết cấu đầu cuối tương ứng làm nổi bật chủ đề bài thơ.
- Những người muôn năm cũ...bây giờ?: Câu hỏi đặt ra dường như không phải để tìm một câu trả lời, đó như một niềm than thân, thương phận mình.
⇒ Câu hỏi tu từ nhằm bộc lộ niềm tiếc thương, day dứt hết sức chân thành của tác giả trước sự suy vi của Nho học đương thời.
III. Tổng kết
 








Các ý kiến mới nhất