Violet
Baigiang

Tìm kiếm theo tiêu đề

Tin tức cộng đồng

5 điều đơn giản cha mẹ nên làm mỗi ngày để con hạnh phúc hơn

Tìm kiếm hạnh phúc là một nhu cầu lớn và xuất hiện xuyên suốt cuộc đời mỗi con người. Tác giả người Mỹ Stephanie Harrison đã dành ra hơn 10 năm để nghiên cứu về cảm nhận hạnh phúc, bà đã hệ thống các kiến thức ấy trong cuốn New Happy. Bà Harrison khẳng định có những thói quen đơn...
Xem tiếp

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 0919 124 899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Bài giảng

Các thành viên đã tải về

No_avatar
Nguyễn Văn Long
tải lúc 09:41 04/04/2024
No_avatar
Nguyễn Văn Khánh
tải lúc 22:05 22/02/2024
No_avatar
nguyễn hữu thi
tải lúc 21:16 12/04/2023
No_avatarf
Nguyễn Thị Trúc Linh
tải lúc 06:34 24/03/2023
No_avatarf
Hà Thị Kim Ý
tải lúc 05:40 22/03/2023
No_avatarf
Bùi Thị Nga
tải lúc 21:38 28/11/2022
No_avatar
Hồng Yến
tải lúc 08:00 08/04/2022
No_avatar
Quang Teo
tải lúc 06:52 26/03/2022
No_avatar
Trần Trung
tải lúc 22:06 23/03/2022
No_avatar
Đào Hoài Nam
tải lúc 08:49 14/03/2022
No_avatarf
Bùi Thị Vinh
tải lúc 07:27 11/03/2022
No_avatarf
Bùi Thị Chiên
tải lúc 19:57 08/03/2022
No_avatar
Giang Tuấn Huy
tải lúc 14:03 02/03/2022
No_avatarf
Bong Buoi
tải lúc 21:05 24/02/2022
No_avatar
Hoan Chau Tuan
tải lúc 17:03 04/02/2022
No_avatar
Nguyễn Thị Huê
tải lúc 06:20 28/01/2022
No_avatar
Nông Tuyến
tải lúc 10:14 25/01/2022
No_avatar
Lương Thị Hải Yến
tải lúc 22:06 13/01/2022
468x90
No_avatar

bến quê
Nguyễn Minh Châu
I. Tác giả- tác phẩm
1. Tác giả:


- Nguyễn Minh Châu (1930 - 1989) là cây
bút xuất sắc của văn học Việt Nam hiện đại. 
Từ sau năm 1975, Nguyễn Minh Châu đã trăn 
trở tìm tòi, đổi mới mạnh mẽ về tư tưởng và 
nghệ thuật, mở ra chặng đường mới trong 
sáng tác. 
2. Tác phẩm:
"Bến quê" - In trong tập truyện cùng tên, 
xuất bản năm 1985.
- Văn bản được trong SGK lược bỏ một
phần ở đầu truyện.
- Ngòi bút nhà văn hướng vào đời sống thế sự
nhân sinh để phát hiện ra những chiều sâu 
của cuộc sống. 
3. Đọc- chú thích
a) Đọc
b) Chú thích
ii. ptvb
1. Kết cấu- bố cục
-Kiểu loại: truyện ngắn
-PTBĐ: Tự sự
-Bố cục: 
2. Phân tích:
a) Tình huống truyện:
Nhĩ là một người đã đi rất nhiều nơi, đến
mọi xó xỉnh trên trái đất, thấy bao cảnh đẹp 
nhưng chưa một lần đặt chân lên bãi bồi quê 
hương.
- Nhĩ nằm li?t trên giường bệnh.
Nhận thấy vẻ đẹp của quê hương, bãi bồi
nhưng không thể đến được.
* Tình huống nghịch lý:
b) Hình ảnh nhân vật Nhĩ:
+ Nằm liệt trên giường.
+ Ngồi để cho vợ bón từng thìa thức ăn.
+ Ngửa mặt như một đứa trẻ... lau miệng lau cằm.
=> Mọi sinh hoạt đều phải nhờ người khác giúp đỡ...
- Tác giả đặt nhân vật trong một hoàn cảnh đặc biệt, tạo nên một tình huống nghịch lí để chiêm nghiệm về đời người.
- Mạch truyện phát triển theo dòng 
cảm xúc và suy nghĩ của 
nhân vật Nhĩ.
* Cảm nhận về vẻ đẹp của thiên nhiên 
trong buổi sáng đầu thu:
Nhĩ nhìn cảnh vật từ cửa sổ bên giường bệnh:
Nhĩ thu cả cảnh vật trong tầm mắt, từ gần đến xa, tạo thành một không gian có chiều sâu, rộng, gợi bao cảm xúc về cuộc sống.
* tiết trời đã sang thu
+ Bông hoa bằng lăng:
* Đậm sắc hơn
* Cuối mùa
=> Một cảnh sắc cuối thu thật đẹp.
- Con sông Hồng nước màu đỏ nhạt.
- Bầu trời mùa thu, những tia nắng.
- Bãi bồi màu mỡ.
=> Không gian và những cảnh sắc ấy vốn quen thuộc, gần gũi nhưng lại như rất mới mẻ với Nhĩ, lần đầu tiên anh cảm nhận được tất cả vẻ đẹp và sự giàu có của quê hương.
- Nhĩ nhận thấy một nghịch lý nhưng không thể sửa chữa: 
+"đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất, đây là chân trời gần gũi mà xa lắc vì chưa hề bao giờ đi đến."
=>Và ở anh nảy ra những băn khoăn,
trăn trở làm anh day dứt, không yên.
* Những suy ngẫm của Nhĩ về hoàn 
cảnh của mình và những giá trị cuộc sống:
- Nhĩ nhận thấy thời gian của mình chẳng còn bao lâu nữa:
Bông hoa cuối mùa.
Tiếng đất lở đêm qua.
=> Dự cảm thầm kín về sự tàn lụi, 
héo rụng, sự đỗ vỡ và cái chết.
- Nhĩ chú ý đến người vợ:
* Lần đầu tiên .Liên mặc áo rách.
* Nhận sự chăm sóc, lo lắng của vợ.
* Lắng nghe tiếng bước chân của vợ.
=> Nhĩ nhận thấy vẻ đẹp tảo tần mà đáng 
quý vợ mình. Nhĩ hiểu sâu sắc giá trị 
bền vững của gia đình trong cuộc 
sống của mỗi người.
- Nhĩ muốn đi thăm bãi bồi -> ham muốn 
cuối cùng của anh. 
Nhờ con làm việc kì quặc: sang bãi bồi 
bên kia và trở về để chẳng làm gì cả, với 
giọng điệu khẩn khoản.
=> Khi mà Nhĩ chợt nhận thấy thời gian mình sống chẳng còn bao lâu. Nhĩ khát khao được đặt chân lên bãi bồi bên kia
bến sông. 
Một nhận thức mới nảy sinh trong Nhĩ:
Những giá trị bền vững, đẹp đẽ không phải chỉ là những gì xa lạ mà nó là những gì gần gũi, bình thường trong cuộc sống hằng ngày ngay xung quanh ta.
Cái đẹp chỉ là những điều giản dị
- Nhĩ nhận ra điều này thì đã quá muộn
khi sự sống của Nhĩ không còn bao lâu để sửa chữa sai lầm. 
=> Nhận thức của Nhĩ xen lẫn niềm ân hận xót xa.
=> Hãy biết thương yêu trân trọng tất cả 
những gì khi còn có thể nếu không
con người sẽ phải ân hận xót xa.
d. Câu chuyện của Nhĩ với cậu con trai:
- Tuấn không hiểu ý cha.
- Sà vào đám cờ thế, để chậm mất 
chuyến đò cuối cùng trong ngày.
Nhĩ suy ra triết lý cuộc đời.
Nhĩ có trách người con không nghe lời mình không? Nếu là em thì em có trách hay không?
Hãy giải thích hành động của Nhĩ ở cuối truyện khi thấy con đò ngang vừa chạm mũi vào bờ đất bên này sông?
đ. Hành động của Nhĩ:
- Nhờ bọn trẻ giúp di chuyển.
- Cố gắng cuối cùng.
=> Hành động cuối cùng này của Nhĩ có thể hiểu là anh đang nôn nóng thúc giục cậu con trai hãy mau kẻo lỡ chuyến đò duy nhất trong ngày.
=> Nhưng hình ảnh này còn gợi ra ý nghĩa khái quát hơn. Đó là ý muốn thức tỉnh mọi người về những cái vòng vèo, chùng chình mà chúng ta đang sa vào trên đường đời, để dứt ra khỏi nó, để hướng tới những giá trị đích thực vốn rất giản dị, gần gũi và bền vững.
Nhận xét chung
- Nhân vật Nhĩ trong truyện là nhân vật tư tưởng, 
Nhà văn đã gửi gắm qua nhân vật nhiều điều 
quan sát, suy ngẫm, triết lí về cuộc đời.
- Những chiêm nghiệm, triết lí về cuộc đời và con 
người đã được chuyển hóa vào trong đời sống nội 
tâm của nhân vật, với diễn biến của tâm trạng 
dưới sự tác động của hoàn cảnh đựợc miêu tả tinh 
tế, hợp lí.
3. Những hình ảnh, chi tiết mang
ý nghĩa biểu tượng:
+ Hình ảnh bãi bồi, bến sông và toàn
bộ khung cảnh thiên nhiên trong
truyện biểu tượng cho vẻ đẹp của
đời sống trong những cái gần gũi,
bình dị, thân thuộc.
+ Những bông hoa bằng lăng cuối mùa 
+ Tiếng những tảng đất lở ở bờ sông
bên này, khi cơn lũ đầu nguồn đã dồn
về, đổ ụp vào trong giấc ngủ của Nhĩ.
+ Đứa con trai của Nhĩ sa vào một 
đám chơi cờ phá thế trên lề đường
gợi ra điều mà Nhĩ gọi là sự chùng
chình, vòng vèo mà trên đường đời
chúng ta khó tránh khỏi.
+ Hành động và cử chỉ của Nhĩ ở cuối 
truyện như một lời thúc giục để con
người thoát ra khỏi những khó khăn
cám dỗ trên đường đời và hướng tới 
những giá trị đích thực vốn rất giản dị
và gần gũi. 
ý nghĩa nhan đề:
Bến quê: 
+ nhắc lại hình ảnh bến đò ngay cạnh cửa sổ căn gác nhà Nhĩ nhìn sangbến đò của quê hương
+ hình ảnh biểu tượng cho những gì thân
thiết gần gũi, giản dị mà đẹp đẽ của mỗi con người
+ Là bến đỗ bình yên nhất cho mọi cuộc đờibến quê
Nguyễn Minh Châu
I. Tác giả- tác phẩm
1. Tác giả:


- Nguyễn Minh Châu (1930 - 1989) là cây
bút xuất sắc của văn học Việt Nam hiện đại. 
Từ sau năm 1975, Nguyễn Minh Châu đã trăn 
trở tìm tòi, đổi mới mạnh mẽ về tư tưởng và 
nghệ thuật, mở ra chặng đường mới trong 
sáng tác. 
2. Tác phẩm:
"Bến quê" - In trong tập truyện cùng tên, 
xuất bản năm 1985.
- Văn bản được trong SGK lược bỏ một
phần ở đầu truyện.
- Ngòi bút nhà văn hướng vào đời sống thế sự
nhân sinh để phát hiện ra những chiều sâu 
của cuộc sống. 
3. Đọc- chú thích
a) Đọc
b) Chú thích
ii. ptvb
1. Kết cấu- bố cục
-Kiểu loại: truyện ngắn
-PTBĐ: Tự sự
-Bố cục: 
2. Phân tích:
a) Tình huống truyện:
Nhĩ là một người đã đi rất nhiều nơi, đến
mọi xó xỉnh trên trái đất, thấy bao cảnh đẹp 
nhưng chưa một lần đặt chân lên bãi bồi quê 
hương.
- Nhĩ nằm li?t trên giường bệnh.
Nhận thấy vẻ đẹp của quê hương, bãi bồi
nhưng không thể đến được.
* Tình huống nghịch lý:
b) Hình ảnh nhân vật Nhĩ:
+ Nằm liệt trên giường.
+ Ngồi để cho vợ bón từng thìa thức ăn.
+ Ngửa mặt như một đứa trẻ... lau miệng lau cằm.
=> Mọi sinh hoạt đều phải nhờ người khác giúp đỡ...
- Tác giả đặt nhân vật trong một hoàn cảnh đặc biệt, tạo nên một tình huống nghịch lí để chiêm nghiệm về đời người.
- Mạch truyện phát triển theo dòng 
cảm xúc và suy nghĩ của 
nhân vật Nhĩ.
* Cảm nhận về vẻ đẹp của thiên nhiên 
trong buổi sáng đầu thu:
Nhĩ nhìn cảnh vật từ cửa sổ bên giường bệnh:
Nhĩ thu cả cảnh vật trong tầm mắt, từ gần đến xa, tạo thành một không gian có chiều sâu, rộng, gợi bao cảm xúc về cuộc sống.
* tiết trời đã sang thu
+ Bông hoa bằng lăng:
* Đậm sắc hơn
* Cuối mùa
=> Một cảnh sắc cuối thu thật đẹp.
- Con sông Hồng nước màu đỏ nhạt.
- Bầu trời mùa thu, những tia nắng.
- Bãi bồi màu mỡ.
=> Không gian và những cảnh sắc ấy vốn quen thuộc, gần gũi nhưng lại như rất mới mẻ với Nhĩ, lần đầu tiên anh cảm nhận được tất cả vẻ đẹp và sự giàu có của quê hương.
- Nhĩ nhận thấy một nghịch lý nhưng không thể sửa chữa: 
+"đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất, đây là chân trời gần gũi mà xa lắc vì chưa hề bao giờ đi đến."
=>Và ở anh nảy ra những băn khoăn,
trăn trở làm anh day dứt, không yên.
* Những suy ngẫm của Nhĩ về hoàn 
cảnh của mình và những giá trị cuộc sống:
- Nhĩ nhận thấy thời gian của mình chẳng còn bao lâu nữa:
Bông hoa cuối mùa.
Tiếng đất lở đêm qua.
=> Dự cảm thầm kín về sự tàn lụi, 
héo rụng, sự đỗ vỡ và cái chết.
- Nhĩ chú ý đến người vợ:
* Lần đầu tiên .Liên mặc áo rách.
* Nhận sự chăm sóc, lo lắng của vợ.
* Lắng nghe tiếng bước chân của vợ.
=> Nhĩ nhận thấy vẻ đẹp tảo tần mà đáng 
quý vợ mình. Nhĩ hiểu sâu sắc giá trị 
bền vững của gia đình trong cuộc 
sống của mỗi người.
- Nhĩ muốn đi thăm bãi bồi -> ham muốn 
cuối cùng của anh. 
Nhờ con làm việc kì quặc: sang bãi bồi 
bên kia và trở về để chẳng làm gì cả, với 
giọng điệu khẩn khoản.
=> Khi mà Nhĩ chợt nhận thấy thời gian mình sống chẳng còn bao lâu. Nhĩ khát khao được đặt chân lên bãi bồi bên kia
bến sông. 
Một nhận thức mới nảy sinh trong Nhĩ:
Những giá trị bền vững, đẹp đẽ không phải chỉ là những gì xa lạ mà nó là những gì gần gũi, bình thường trong cuộc sống hằng ngày ngay xung quanh ta.
Cái đẹp chỉ là những điều giản dị
- Nhĩ nhận ra điều này thì đã quá muộn
khi sự sống của Nhĩ không còn bao lâu để sửa chữa sai lầm. 
=> Nhận thức của Nhĩ xen lẫn niềm ân hận xót xa.
=> Hãy biết thương yêu trân trọng tất cả 
những gì khi còn có thể nếu không
con người sẽ phải ân hận xót xa.
d. Câu chuyện của Nhĩ với cậu con trai:
- Tuấn không hiểu ý cha.
- Sà vào đám cờ thế, để chậm mất 
chuyến đò cuối cùng trong ngày.
Nhĩ suy ra triết lý cuộc đời.
Nhĩ có trách người con không nghe lời mình không? Nếu là em thì em có trách hay không?
Hãy giải thích hành động của Nhĩ ở cuối truyện khi thấy con đò ngang vừa chạm mũi vào bờ đất bên này sông?
đ. Hành động của Nhĩ:
- Nhờ bọn trẻ giúp di chuyển.
- Cố gắng cuối cùng.
=> Hành động cuối cùng này của Nhĩ có thể hiểu là anh đang nôn nóng thúc giục cậu con trai hãy mau kẻo lỡ chuyến đò duy nhất trong ngày.
=> Nhưng hình ảnh này còn gợi ra ý nghĩa khái quát hơn. Đó là ý muốn thức tỉnh mọi người về những cái vòng vèo, chùng chình mà chúng ta đang sa vào trên đường đời, để dứt ra khỏi nó, để hướng tới những giá trị đích thực vốn rất giản dị, gần gũi và bền vững.
Nhận xét chung
- Nhân vật Nhĩ trong truyện là nhân vật tư tưởng, 
Nhà văn đã gửi gắm qua nhân vật nhiều điều 
quan sát, suy ngẫm, triết lí về cuộc đời.
- Những chiêm nghiệm, triết lí về cuộc đời và con 
người đã được chuyển hóa vào trong đời sống nội 
tâm của nhân vật, với diễn biến của tâm trạng 
dưới sự tác động của hoàn cảnh đựợc miêu tả tinh 
tế, hợp lí.
3. Những hình ảnh, chi tiết mang
ý nghĩa biểu tượng:
+ Hình ảnh bãi bồi, bến sông và toàn
bộ khung cảnh thiên nhiên trong
truyện biểu tượng cho vẻ đẹp của
đời sống trong những cái gần gũi,
bình dị, thân thuộc.
+ Những bông hoa bằng lăng cuối mùa 
+ Tiếng những tảng đất lở ở bờ sông
bên này, khi cơn lũ đầu nguồn đã dồn
về, đổ ụp vào trong giấc ngủ của Nhĩ.
+ Đứa con trai của Nhĩ sa vào một 
đám chơi cờ phá thế trên lề đường
gợi ra điều mà Nhĩ gọi là sự chùng
chình, vòng vèo mà trên đường đời
chúng ta khó tránh khỏi.
+ Hành động và cử chỉ của Nhĩ ở cuối 
truyện như một lời thúc giục để con
người thoát ra khỏi những khó khăn
cám dỗ trên đường đời và hướng tới 
những giá trị đích thực vốn rất giản dị
và gần gũi. 
ý nghĩa nhan đề:
Bến quê: 
+ nhắc lại hình ảnh bến đò ngay cạnh cửa sổ căn gác nhà Nhĩ nhìn sangbến đò của quê hương
+ hình ảnh biểu tượng cho những gì thân
thiết gần gũi, giản dị mà đẹp đẽ của mỗi con người
+ Là bến đỗ bình yên nhất cho mọi cuộc đờibến quê
Nguyễn Minh Châu
I. Tác giả- tác phẩm
1. Tác giả:


- Nguyễn Minh Châu (1930 - 1989) là cây
bút xuất sắc của văn học Việt Nam hiện đại. 
Từ sau năm 1975, Nguyễn Minh Châu đã trăn 
trở tìm tòi, đổi mới mạnh mẽ về tư tưởng và 
nghệ thuật, mở ra chặng đường mới trong 
sáng tác. 
2. Tác phẩm:
"Bến quê" - In trong tập truyện cùng tên, 
xuất bản năm 1985.
- Văn bản được trong SGK lược bỏ một
phần ở đầu truyện.
- Ngòi bút nhà văn hướng vào đời sống thế sự
nhân sinh để phát hiện ra những chiều sâu 
của cuộc sống. 
3. Đọc- chú thích
a) Đọc
b) Chú thích
ii. ptvb
1. Kết cấu- bố cục
-Kiểu loại: truyện ngắn
-PTBĐ: Tự sự
-Bố cục: 
2. Phân tích:
a) Tình huống truyện:
Nhĩ là một người đã đi rất nhiều nơi, đến
mọi xó xỉnh trên trái đất, thấy bao cảnh đẹp 
nhưng chưa một lần đặt chân lên bãi bồi quê 
hương.
- Nhĩ nằm li?t trên giường bệnh.
Nhận thấy vẻ đẹp của quê hương, bãi bồi
nhưng không thể đến được.
* Tình huống nghịch lý:
b) Hình ảnh nhân vật Nhĩ:
+ Nằm liệt trên giường.
+ Ngồi để cho vợ bón từng thìa thức ăn.
+ Ngửa mặt như một đứa trẻ... lau miệng lau cằm.
=> Mọi sinh hoạt đều phải nhờ người khác giúp đỡ...
- Tác giả đặt nhân vật trong một hoàn cảnh đặc biệt, tạo nên một tình huống nghịch lí để chiêm nghiệm về đời người.
- Mạch truyện phát triển theo dòng 
cảm xúc và suy nghĩ của 
nhân vật Nhĩ.
* Cảm nhận về vẻ đẹp của thiên nhiên 
trong buổi sáng đầu thu:
Nhĩ nhìn cảnh vật từ cửa sổ bên giường bệnh:
Nhĩ thu cả cảnh vật trong tầm mắt, từ gần đến xa, tạo thành một không gian có chiều sâu, rộng, gợi bao cảm xúc về cuộc sống.
* tiết trời đã sang thu
+ Bông hoa bằng lăng:
* Đậm sắc hơn
* Cuối mùa
=> Một cảnh sắc cuối thu thật đẹp.
- Con sông Hồng nước màu đỏ nhạt.
- Bầu trời mùa thu, những tia nắng.
- Bãi bồi màu mỡ.
=> Không gian và những cảnh sắc ấy vốn quen thuộc, gần gũi nhưng lại như rất mới mẻ với Nhĩ, lần đầu tiên anh cảm nhận được tất cả vẻ đẹp và sự giàu có của quê hương.
- Nhĩ nhận thấy một nghịch lý nhưng không thể sửa chữa: 
+"đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất, đây là chân trời gần gũi mà xa lắc vì chưa hề bao giờ đi đến."
=>Và ở anh nảy ra những băn khoăn,
trăn trở làm anh day dứt, không yên.
* Những suy ngẫm của Nhĩ về hoàn 
cảnh của mình và những giá trị cuộc sống:
- Nhĩ nhận thấy thời gian của mình chẳng còn bao lâu nữa:
Bông hoa cuối mùa.
Tiếng đất lở đêm qua.
=> Dự cảm thầm kín về sự tàn lụi, 
héo rụng, sự đỗ vỡ và cái chết.
- Nhĩ chú ý đến người vợ:
* Lần đầu tiên .Liên mặc áo rách.
* Nhận sự chăm sóc, lo lắng của vợ.
* Lắng nghe tiếng bước chân của vợ.
=> Nhĩ nhận thấy vẻ đẹp tảo tần mà đáng 
quý vợ mình. Nhĩ hiểu sâu sắc giá trị 
bền vững của gia đình trong cuộc 
sống của mỗi người.
- Nhĩ muốn đi thăm bãi bồi -> ham muốn 
cuối cùng của anh. 
Nhờ con làm việc kì quặc: sang bãi bồi 
bên kia và trở về để chẳng làm gì cả, với 
giọng điệu khẩn khoản.
=> Khi mà Nhĩ chợt nhận thấy thời gian mình sống chẳng còn bao lâu. Nhĩ khát khao được đặt chân lên bãi bồi bên kia
bến sông. 
Một nhận thức mới nảy sinh trong Nhĩ:
Những giá trị bền vững, đẹp đẽ không phải chỉ là những gì xa lạ mà nó là những gì gần gũi, bình thường trong cuộc sống hằng ngày ngay xung quanh ta.
Cái đẹp chỉ là những điều giản dị
- Nhĩ nhận ra điều này thì đã quá muộn
khi sự sống của Nhĩ không còn bao lâu để sửa chữa sai lầm. 
=> Nhận thức của Nhĩ xen lẫn niềm ân hận xót xa.
=> Hãy biết thương yêu trân trọng tất cả 
những gì khi còn có thể nếu không
con người sẽ phải ân hận xót xa.
d. Câu chuyện của Nhĩ với cậu con trai:
- Tuấn không hiểu ý cha.
- Sà vào đám cờ thế, để chậm mất 
chuyến đò cuối cùng trong ngày.
Nhĩ suy ra triết lý cuộc đời.
Nhĩ có trách người con không nghe lời mình không? Nếu là em thì em có trách hay không?
Hãy giải thích hành động của Nhĩ ở cuối truyện khi thấy con đò ngang vừa chạm mũi vào bờ đất bên này sông?
đ. Hành động của Nhĩ:
- Nhờ bọn trẻ giúp di chuyển.
- Cố gắng cuối cùng.
=> Hành động cuối cùng này của Nhĩ có thể hiểu là anh đang nôn nóng thúc giục cậu con trai hãy mau kẻo lỡ chuyến đò duy nhất trong ngày.
=> Nhưng hình ảnh này còn gợi ra ý nghĩa khái quát hơn. Đó là ý muốn thức tỉnh mọi người về những cái vòng vèo, chùng chình mà chúng ta đang sa vào trên đường đời, để dứt ra khỏi nó, để hướng tới những giá trị đích thực vốn rất giản dị, gần gũi và bền vững.
Nhận xét chung
- Nhân vật Nhĩ trong truyện là nhân vật tư tưởng, 
Nhà văn đã gửi gắm qua nhân vật nhiều điều 
quan sát, suy ngẫm, triết lí về cuộc đời.
- Những chiêm nghiệm, triết lí về cuộc đời và con 
người đã được chuyển hóa vào trong đời sống nội 
tâm của nhân vật, với diễn biến của tâm trạng 
dưới sự tác động của hoàn cảnh đựợc miêu tả tinh 
tế, hợp lí.
3. Những hình ảnh, chi tiết mang
ý nghĩa biểu tượng:
+ Hình ảnh bãi bồi, bến sông và toàn
bộ khung cảnh thiên nhiên trong
truyện biểu tượng cho vẻ đẹp của
đời sống trong những cái gần gũi,
bình dị, thân thuộc.
+ Những bông hoa bằng lăng cuối mùa 
+ Tiếng những tảng đất lở ở bờ sông
bên này, khi cơn lũ đầu nguồn đã dồn
về, đổ ụp vào trong giấc ngủ của Nhĩ.
+ Đứa con trai của Nhĩ sa vào một 
đám chơi cờ phá thế trên lề đường
gợi ra điều mà Nhĩ gọi là sự chùng
chình, vòng vèo mà trên đường đời
chúng ta khó tránh khỏi.
+ Hành động và cử chỉ của Nhĩ ở cuối 
truyện như một lời thúc giục để con
người thoát ra khỏi những khó khăn
cám dỗ trên đường đời và hướng tới 
những giá trị đích thực vốn rất giản dị
và gần gũi. 
ý nghĩa nhan đề:
Bến quê: 
+ nhắc lại hình ảnh bến đò ngay cạnh cửa sổ căn gác nhà Nhĩ nhìn sangbến đò của quê hương
+ hình ảnh biểu tượng cho những gì thân
thiết gần gũi, giản dị mà đẹp đẽ của mỗi con người
+ Là bến đỗ bình yên nhất cho mọi cuộc đờibến quê
Nguyễn Minh Châu
I. Tác giả- tác phẩm
1. Tác giả:


- Nguyễn Minh Châu (1930 - 1989) là cây
bút xuất sắc của văn học Việt Nam hiện đại. 
Từ sau năm 1975, Nguyễn Minh Châu đã trăn 
trở tìm tòi, đổi mới mạnh mẽ về tư tưởng và 
nghệ thuật, mở ra chặng đường mới trong 
sáng tác. 
2. Tác phẩm:
"Bến quê" - In trong tập truyện cùng tên, 
xuất bản năm 1985.
- Văn bản được trong SGK lược bỏ một
phần ở đầu truyện.
- Ngòi bút nhà văn hướng vào đời sống thế sự
nhân sinh để phát hiện ra những chiều sâu 
của cuộc sống. 
3. Đọc- chú thích
a) Đọc
b) Chú thích
ii. ptvb
1. Kết cấu- bố cục
-Kiểu loại: truyện ngắn
-PTBĐ: Tự sự
-Bố cục: 
2. Phân tích:
a) Tình huống truyện:
Nhĩ là một người đã đi rất nhiều nơi, đến
mọi xó xỉnh trên trái đất, thấy bao cảnh đẹp 
nhưng chưa một lần đặt chân lên bãi bồi quê 
hương.
- Nhĩ nằm li?t trên giường bệnh.
Nhận thấy vẻ đẹp của quê hương, bãi bồi
nhưng không thể đến được.
* Tình huống nghịch lý:
b) Hình ảnh nhân vật Nhĩ:
+ Nằm liệt trên giường.
+ Ngồi để cho vợ bón từng thìa thức ăn.
+ Ngửa mặt như một đứa trẻ... lau miệng lau cằm.
=> Mọi sinh hoạt đều phải nhờ người khác giúp đỡ...
- Tác giả đặt nhân vật trong một hoàn cảnh đặc biệt, tạo nên một tình huống nghịch lí để chiêm nghiệm về đời người.
- Mạch truyện phát triển theo dòng 
cảm xúc và suy nghĩ của 
nhân vật Nhĩ.
* Cảm nhận về vẻ đẹp của thiên nhiên 
trong buổi sáng đầu thu:
Nhĩ nhìn cảnh vật từ cửa sổ bên giường bệnh:
Nhĩ thu cả cảnh vật trong tầm mắt, từ gần đến xa, tạo thành một không gian có chiều sâu, rộng, gợi bao cảm xúc về cuộc sống.
* tiết trời đã sang thu
+ Bông hoa bằng lăng:
* Đậm sắc hơn
* Cuối mùa
=> Một cảnh sắc cuối thu thật đẹp.
- Con sông Hồng nước màu đỏ nhạt.
- Bầu trời mùa thu, những tia nắng.
- Bãi bồi màu mỡ.
=> Không gian và những cảnh sắc ấy vốn quen thuộc, gần gũi nhưng lại như rất mới mẻ với Nhĩ, lần đầu tiên anh cảm nhận được tất cả vẻ đẹp và sự giàu có của quê hương.
- Nhĩ nhận thấy một nghịch lý nhưng không thể sửa chữa: 
+"đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất, đây là chân trời gần gũi mà xa lắc vì chưa hề bao giờ đi đến."
=>Và ở anh nảy ra những băn khoăn,
trăn trở làm anh day dứt, không yên.
* Những suy ngẫm của Nhĩ về hoàn 
cảnh của mình và những giá trị cuộc sống:
- Nhĩ nhận thấy thời gian của mình chẳng còn bao lâu nữa:
Bông hoa cuối mùa.
Tiếng đất lở đêm qua.
=> Dự cảm thầm kín về sự tàn lụi, 
héo rụng, sự đỗ vỡ và cái chết.
- Nhĩ chú ý đến người vợ:
* Lần đầu tiên .Liên mặc áo rách.
* Nhận sự chăm sóc, lo lắng của vợ.
* Lắng nghe tiếng bước chân của vợ.
=> Nhĩ nhận thấy vẻ đẹp tảo tần mà đáng 
quý vợ mình. Nhĩ hiểu sâu sắc giá trị 
bền vững của gia đình trong cuộc 
sống của mỗi người.
- Nhĩ muốn đi thăm bãi bồi -> ham muốn 
cuối cùng của anh. 
Nhờ con làm việc kì quặc: sang bãi bồi 
bên kia và trở về để chẳng làm gì cả, với 
giọng điệu khẩn khoản.
=> Khi mà Nhĩ chợt nhận thấy thời gian mình sống chẳng còn bao lâu. Nhĩ khát khao được đặt chân lên bãi bồi bên kia
bến sông. 
Một nhận thức mới nảy sinh trong Nhĩ:
Những giá trị bền vững, đẹp đẽ không phải chỉ là những gì xa lạ mà nó là những gì gần gũi, bình thường trong cuộc sống hằng ngày ngay xung quanh ta.
Cái đẹp chỉ là những điều giản dị
- Nhĩ nhận ra điều này thì đã quá muộn
khi sự sống của Nhĩ không còn bao lâu để sửa chữa sai lầm. 
=> Nhận thức của Nhĩ xen lẫn niềm ân hận xót xa.
=> Hãy biết thương yêu trân trọng tất cả 
những gì khi còn có thể nếu không
con người sẽ phải ân hận xót xa.
d. Câu chuyện của Nhĩ với cậu con trai:
- Tuấn không hiểu ý cha.
- Sà vào đám cờ thế, để chậm mất 
chuyến đò cuối cùng trong ngày.
Nhĩ suy ra triết lý cuộc đời.
Nhĩ có trách người con không nghe lời mình không? Nếu là em thì em có trách hay không?
Hãy giải thích hành động của Nhĩ ở cuối truyện khi thấy con đò ngang vừa chạm mũi vào bờ đất bên này sông?
đ. Hành động của Nhĩ:
- Nhờ bọn trẻ giúp di chuyển.
- Cố gắng cuối cùng.
=> Hành động cuối cùng này của Nhĩ có thể hiểu là anh đang nôn nóng thúc giục cậu con trai hãy mau kẻo lỡ chuyến đò duy nhất trong ngày.
=> Nhưng hình ảnh này còn gợi ra ý nghĩa khái quát hơn. Đó là ý muốn thức tỉnh mọi người về những cái vòng vèo, chùng chình mà chúng ta đang sa vào trên đường đời, để dứt ra khỏi nó, để hướng tới những giá trị đích thực vốn rất giản dị, gần gũi và bền vững.
Nhận xét chung
- Nhân vật Nhĩ trong truyện là nhân vật tư tưởng, 
Nhà văn đã gửi gắm qua nhân vật nhiều điều 
quan sát, suy ngẫm, triết lí về cuộc đời.
- Những chiêm nghiệm, triết lí về cuộc đời và con 
người đã được chuyển hóa vào trong đời sống nội 
tâm của nhân vật, với diễn biến của tâm trạng 
dưới sự tác động của hoàn cảnh đựợc miêu tả tinh 
tế, hợp lí.
3. Những hình ảnh, chi tiết mang
ý nghĩa biểu tượng:
+ Hình ảnh bãi bồi, bến sông và toàn
bộ khung cảnh thiên nhiên trong
truyện biểu tượng cho vẻ đẹp của
đời sống trong những cái gần gũi,
bình dị, thân thuộc.
+ Những bông hoa bằng lăng cuối mùa 
+ Tiếng những tảng đất lở ở bờ sông
bên này, khi cơn lũ đầu nguồn đã dồn
về, đổ ụp vào trong giấc ngủ của Nhĩ.
+ Đứa con trai của Nhĩ sa vào một 
đám chơi cờ phá thế trên lề đường
gợi ra điều mà Nhĩ gọi là sự chùng
chình, vòng vèo mà trên đường đời
chúng ta khó tránh khỏi.
+ Hành động và cử chỉ của Nhĩ ở cuối 
truyện như một lời thúc giục để con
người thoát ra khỏi những khó khăn
cám dỗ trên đường đời và hướng tới 
những giá trị đích thực vốn rất giản dị
và gần gũi. 
ý nghĩa nhan đề:
Bến quê: 
+ nhắc lại hình ảnh bến đò ngay cạnh cửa sổ căn gác nhà Nhĩ nhìn sangbến đò của quê hương
+ hình ảnh biểu tượng cho những gì thân
thiết gần gũi, giản dị mà đẹp đẽ của mỗi con người
+ Là bến đỗ bình yên nhất cho mọi cuộc đời
con người không thể thiếu nó ...bến quê
Nguyễn Minh Châu
I. Tác giả- tác phẩm
1. Tác giả:


- Nguyễn Minh Châu (1930 - 1989) là cây
bút xuất sắc của văn học Việt Nam hiện đại. 
Từ sau năm 1975, Nguyễn Minh Châu đã trăn 
trở tìm tòi, đổi mới mạnh mẽ về tư tưởng và 
nghệ thuật, mở ra chặng đường mới trong 
sáng tác. 
2. Tác phẩm:
"Bến quê" - In trong tập truyện cùng tên, 
xuất bản năm 1985.
- Văn bản được trong SGK lược bỏ một
phần ở đầu truyện.
- Ngòi bút nhà văn hướng vào đời sống thế sự
nhân sinh để phát hiện ra những chiều sâu 
của cuộc sống. 
3. Đọc- chú thích
a) Đọc
b) Chú thích
ii. ptvb
1. Kết cấu- bố cục
-Kiểu loại: truyện ngắn
-PTBĐ: Tự sự
-Bố cục: 
2. Phân tích:
a) Tình huống truyện:
Nhĩ là một người đã đi rất nhiều nơi, đến
mọi xó xỉnh trên trái đất, thấy bao cảnh đẹp 
nhưng chưa một lần đặt chân lên bãi bồi quê 
hương.
- Nhĩ nằm li?t trên giường bệnh.
Nhận thấy vẻ đẹp của quê hương, bãi bồi
nhưng không thể đến được.
* Tình huống nghịch lý:
b) Hình ảnh nhân vật Nhĩ:
+ Nằm liệt trên giường.
+ Ngồi để cho vợ bón từng thìa thức ăn.
+ Ngửa mặt như một đứa trẻ... lau miệng lau cằm.
=> Mọi sinh hoạt đều phải nhờ người khác giúp đỡ...
- Tác giả đặt nhân vật trong một hoàn cảnh đặc biệt, tạo nên một tình huống nghịch lí để chiêm nghiệm về đời người.
- Mạch truyện phát triển theo dòng 
cảm xúc và suy nghĩ của 
nhân vật Nhĩ.
* Cảm nhận về vẻ đẹp của thiên nhiên 
trong buổi sáng đầu thu:
Nhĩ nhìn cảnh vật từ cửa sổ bên giường bệnh:
Nhĩ thu cả cảnh vật trong tầm mắt, từ gần đến xa, tạo thành một không gian có chiều sâu, rộng, gợi bao cảm xúc về cuộc sống.
* tiết trời đã sang thu
+ Bông hoa bằng lăng:
* Đậm sắc hơn
* Cuối mùa
=> Một cảnh sắc cuối thu thật đẹp.
- Con sông Hồng nước màu đỏ nhạt.
- Bầu trời mùa thu, những tia nắng.
- Bãi bồi màu mỡ.
=> Không gian và những cảnh sắc ấy vốn quen thuộc, gần gũi nhưng lại như rất mới mẻ với Nhĩ, lần đầu tiên anh cảm nhận được tất cả vẻ đẹp và sự giàu có của quê hương.
- Nhĩ nhận thấy một nghịch lý nhưng không thể sửa chữa: 
+"đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất, đây là chân trời gần gũi mà xa lắc vì chưa hề bao giờ đi đến."
=>Và ở anh nảy ra những băn khoăn,
trăn trở làm anh day dứt, không yên.
* Những suy ngẫm của Nhĩ về hoàn 
cảnh của mình và những giá trị cuộc sống:
- Nhĩ nhận thấy thời gian của mình chẳng còn bao lâu nữa:
Bông hoa cuối mùa.
Tiếng đất lở đêm qua.
=> Dự cảm thầm kín về sự tàn lụi, 
héo rụng, sự đỗ vỡ và cái chết.
- Nhĩ chú ý đến người vợ:
* Lần đầu tiên .Liên mặc áo rách.
* Nhận sự chăm sóc, lo lắng của vợ.
* Lắng nghe tiếng bước chân của vợ.
=> Nhĩ nhận thấy vẻ đẹp tảo tần mà đáng 
quý vợ mình. Nhĩ hiểu sâu sắc giá trị 
bền vững của gia đình trong cuộc 
sống của mỗi người.
- Nhĩ muốn đi thăm bãi bồi -> ham muốn 
cuối cùng của anh. 
Nhờ con làm việc kì quặc: sang bãi bồi 
bên kia và trở về để chẳng làm gì cả, với 
giọng điệu khẩn khoản.
=> Khi mà Nhĩ chợt nhận thấy thời gian mình sống chẳng còn bao lâu. Nhĩ khát khao được đặt chân lên bãi bồi bên kia
bến sông. 
Một nhận thức mới nảy sinh trong Nhĩ:
Những giá trị bền vững, đẹp đẽ không phải chỉ là những gì xa lạ mà nó là những gì gần gũi, bình thường trong cuộc sống hằng ngày ngay xung quanh ta.
Cái đẹp chỉ là những điều giản dị
- Nhĩ nhận ra điều này thì đã quá muộn
khi sự sống của Nhĩ không còn bao lâu để sửa chữa sai lầm. 
=> Nhận thức của Nhĩ xen lẫn niềm ân hận xót xa.
=> Hãy biết thương yêu trân trọng tất cả 
những gì khi còn có thể nếu không
con người sẽ phải ân hận xót xa.
d. Câu chuyện của Nhĩ với cậu con trai:
- Tuấn không hiểu ý cha.
- Sà vào đám cờ thế, để chậm mất 
chuyến đò cuối cùng trong ngày.
Nhĩ suy ra triết lý cuộc đời.
Nhĩ có trách người con không nghe lời mình không? Nếu là em thì em có trách hay không?
Hãy giải thích hành động của Nhĩ ở cuối truyện khi thấy con đò ngang vừa chạm mũi vào bờ đất bên này sông?
đ. Hành động của Nhĩ:
- Nhờ bọn trẻ giúp di chuyển.
- Cố gắng cuối cùng.
=> Hành động cuối cùng này của Nhĩ có thể hiểu là anh đang nôn nóng thúc giục cậu con trai hãy mau kẻo lỡ chuyến đò duy nhất trong ngày.
=> Nhưng hình ảnh này còn gợi ra ý nghĩa khái quát hơn. Đó là ý muốn thức tỉnh mọi người về những cái vòng vèo, chùng chình mà chúng ta đang sa vào trên đường đời, để dứt ra khỏi nó, để hướng tới những giá trị đích thực vốn rất giản dị, gần gũi và bền vững.
Nhận xét chung
- Nhân vật Nhĩ trong truyện là nhân vật tư tưởng, 
Nhà văn đã gửi gắm qua nhân vật nhiều điều 
quan sát, suy ngẫm, triết lí về cuộc đời.
- Những chiêm nghiệm, triết lí về cuộc đời và con 
người đã được chuyển hóa vào trong đời sống nội 
tâm của nhân vật, với diễn biến của tâm trạng 
dưới sự tác động của hoàn cảnh đựợc miêu tả tinh 
tế, hợp lí.
3. Những hình ảnh, chi tiết mang
ý nghĩa biểu tượng:
+ Hình ảnh bãi bồi, bến sông và toàn
bộ khung cảnh thiên nhiên trong
truyện biểu tượng cho vẻ đẹp của
đ

 
Gửi ý kiến