Bài 1. Tôi đi học

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: No Name
Ngày gửi: 09h:46' 16-03-2022
Dung lượng: 177.7 KB
Số lượt tải: 51
Nguồn:
Người gửi: No Name
Ngày gửi: 09h:46' 16-03-2022
Dung lượng: 177.7 KB
Số lượt tải: 51
Số lượt thích:
0 người
TÔI ĐI HỌC
I. Giới thiệu chung
1/ Tác giả (1911 - 1988)
- Tên thật là Trần Văn Ninh, quê ở Thừa Thiên - Huế
- Thơ văn của ông đạm chất trữ tình, giàu cảm xúc, trong trẻo.
2/ Tác phẩm
- In trong tập “Quê mẹ” (1941)
- Là VB nhật dụng có giá trị biểu cảm cao
II. Tìm hiểu văn bản
1. Khơi nguồn cảm xúc của nhân vật “tôi”
- Thời gian: Cuối thu (khai giảng)
- Cảnh vật, con người: lá rụng nhiều, mây bàng bạc, mấy em nhỏ rụt rè cùng mẹ đến trường
→ Tâm trạng: náo nức, mơn man, tưng bừng rộn rã nhớ về buổi tựu trường đầu tiên
- Nghệ thuật: sử dụng từ láy có giá trị biểu cảm cao
2. Cảm xúc của “Tôi” về buổi tựu tường đầu tiên
* Cảm xúc trên đường tới trường
- Thời gian: Buổi sáng cuối thu (một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh)
- Không gian: trên con đường làng dài và hẹp
- Cảm giác: mọi cảnh vật thân quen đều thay đổi, tự thấy mình đã lớn, có chí học ngay từ đầu
→ Háo hức, hăm hở đi học
* Cảm xúc lúc ở sân trường
- Khi chưa đi học: thấy trường cao ráo và sạch sẽ
- Khi đi học:
+ Thấy trường vùa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình làng
→ lo nghĩ vẩn vơ
+ Các cậu học trò như những con chim non, ngập ngừng, e sợ
+ Thèm vụng, ước ao thầm…
+ Cảm thấy mình chơ vơ, vụng về, lúng túng
→ Nghệ thuật: So sánh để diễn tả cảm giác hồi hộp, bỡ ngỡ, lo lắng
* Cảm xúc khi ngồi trong lớp học
- Nghe thầy đọc tên
→ tim như ngừng đập, giật mình, lúng túng
- Cảm thấy chưa bao giờ xa mẹ như lần này
- Mọi vật đều lạ và hay nhưng rồi lại cảm thấy không xa lạ chút nào
- Nhìn theo cánh chim nhưng
- Chăm chú nhìn thầy viết và đọc theo
→ Lo sợ, bỡ ngỡ mà lại thân quen, hồn nhiên nhưng ý thức rõ tầm quan trọng của việc học
- Nghệ thuật: Kết hợp MT, TS, BC, ngôn ngữ tinh tế, giàu hình ảnh, giàu chất thơ, chất nhạc
III. Tổng kết: Ghi nhớ SGK/9
Dặn dò:
I. Giới thiệu chung
1/ Tác giả (1911 - 1988)
- Tên thật là Trần Văn Ninh, quê ở Thừa Thiên - Huế
- Thơ văn của ông đạm chất trữ tình, giàu cảm xúc, trong trẻo.
2/ Tác phẩm
- In trong tập “Quê mẹ” (1941)
- Là VB nhật dụng có giá trị biểu cảm cao
II. Tìm hiểu văn bản
1. Khơi nguồn cảm xúc của nhân vật “tôi”
- Thời gian: Cuối thu (khai giảng)
- Cảnh vật, con người: lá rụng nhiều, mây bàng bạc, mấy em nhỏ rụt rè cùng mẹ đến trường
→ Tâm trạng: náo nức, mơn man, tưng bừng rộn rã nhớ về buổi tựu trường đầu tiên
- Nghệ thuật: sử dụng từ láy có giá trị biểu cảm cao
2. Cảm xúc của “Tôi” về buổi tựu tường đầu tiên
* Cảm xúc trên đường tới trường
- Thời gian: Buổi sáng cuối thu (một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh)
- Không gian: trên con đường làng dài và hẹp
- Cảm giác: mọi cảnh vật thân quen đều thay đổi, tự thấy mình đã lớn, có chí học ngay từ đầu
→ Háo hức, hăm hở đi học
* Cảm xúc lúc ở sân trường
- Khi chưa đi học: thấy trường cao ráo và sạch sẽ
- Khi đi học:
+ Thấy trường vùa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình làng
→ lo nghĩ vẩn vơ
+ Các cậu học trò như những con chim non, ngập ngừng, e sợ
+ Thèm vụng, ước ao thầm…
+ Cảm thấy mình chơ vơ, vụng về, lúng túng
→ Nghệ thuật: So sánh để diễn tả cảm giác hồi hộp, bỡ ngỡ, lo lắng
* Cảm xúc khi ngồi trong lớp học
- Nghe thầy đọc tên
→ tim như ngừng đập, giật mình, lúng túng
- Cảm thấy chưa bao giờ xa mẹ như lần này
- Mọi vật đều lạ và hay nhưng rồi lại cảm thấy không xa lạ chút nào
- Nhìn theo cánh chim nhưng
- Chăm chú nhìn thầy viết và đọc theo
→ Lo sợ, bỡ ngỡ mà lại thân quen, hồn nhiên nhưng ý thức rõ tầm quan trọng của việc học
- Nghệ thuật: Kết hợp MT, TS, BC, ngôn ngữ tinh tế, giàu hình ảnh, giàu chất thơ, chất nhạc
III. Tổng kết: Ghi nhớ SGK/9
Dặn dò:
 








Các ý kiến mới nhất