Bài 23. Viếng lăng Bác

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Phạm Thuý
Người gửi: Lữ Văn Chính
Ngày gửi: 16h:24' 28-02-2009
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 66
Nguồn: Phạm Thuý
Người gửi: Lữ Văn Chính
Ngày gửi: 16h:24' 28-02-2009
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 66
Số lượt thích:
0 người
Đây là hình ảnh ghi lại thời khắc:
“Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Trời tuôn nước mắt đời tuôn mưa”
Đấy là ngày “Bác đã lên đường theo tổ tiên”- ngày 2- 9- 1969.
Gần 40 năm đã qua nhưng chúng ta vẫn có thể được gặp Bác và
nghe những câu chuyện kể về Bác.
Ngữ văn Bài 23 Tiết 117
Văn bản: Viếng lăng Bác (Viễn Phương)
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim!
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.
I. Tìm hiểu chung
1. Tác giả:
Tên khai sinh là: Phan Thanh Viễn
(1928- 2005)- An Giang.
Là cây bút có mặt sớm nhất của lực
lượng văn nghệ giải phóng miền Nam
thời chống Mĩ.
- Thơ của ông nhẹ nhàng, giàu tình cảm.
2. Bài thơ:
- Hoàn cảnh ra đời:
Mạch cảm xúc:
Bố cục:
4- 1976 khi nhà thơ ra viếng Bác.
Lòng thành kính và niềm xúc động.
Theo trình tự không gian, thời gian.
II. Đọc - Hiểu văn bản:
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng.
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim!
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.
1. Khổ thơ thứ nhất: Nhà thơ ở bên lăng Bác lúc buổi sớm
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng
Là lời thông báo ngắn gọn: Nhà thơ từ miền Nam ra thăm Bác.
- Hình ảnh:
Hàng tre : trong sương bát ngát
xanh xanh, thẳng hàng.
Là hình ảnh thân thuộc của làng quê Việt Nam;
là biểu tượng cho dân tộc Việt Nam.
Tình cảm của nhà thơ với Bác là sự xúc động thành
kính; là tình cảm của người con đi xa nay mới có dịp
về thăm cha .
- Danh từ xưng hô: Con Tình cảm thân thiết
2, Khổ thơ thứ hai và thứ ba: Khi nhà thơ vào lăng viếng Bác.
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhoi ở trong tim!
* Hình ảnh:
Mặt trời đi qua trên lăng.
Mặt trời trong lăng rất đỏ
Dòng người đi
Kết tràng hoa dâng Bác
- Hình ảnh thực
- Hình ảnh ẩn dụ
- Hình ảnh thực
- Hình ảnh liên tưởng, ẩn dụ
Bác như mặt trời mang lại tự do, cuộc sống mới cho dân tộc Việt Nam; tình cảm của nhà thơ của nhân dân với Bác là sự tôn kính và lòng biết ơn.
- Bác nằm giữa vầng trăng sáng
- Hình ảnh thực, liên tưởng ẩn dụ
*Cảm xúc:
Nhói ở trong tim
Diễn tả biểu hiện cụ thể của nỗi
đau trước thực tế: Bác không còn.
Cảm xúc của nhà thơ vừa là sự kính trọng vừa
là nỗi xót xa.
Bác như vầng trăng, tâm hồn Bác sáng trong, dịu hiền và ấm áp.
Bác hoá thân vào thiên nhiên đất trời.
3. Khổ cuối: Trước khi nhà thơ rời lăng.
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này!
Điệp ngữ :
Muốn làm
-con chim hót quanh lăng
-đoá hoa toả hương đâu đây
-cây tre trung hiếu chốn này.
Tâm trạng lưu luyến của nhà thơ muốn ở mãi nơi đây-
bên lăng Bác Hồ
*Hình ảnh cây tre trở lại ở cuối bài thơ khiến cho kết cấu
bài thơ trở nên tương ứng;cảm xúc của nhà thơ trở nên
trọn vẹn.
III, Tổng kết:
Ghi nhớ: Sách giáo khoa.
VI. Luyện tập:
1. Đọc diễn cảm bài thơ.
2. Chỉ ra nét đặc sắc về nghệ thuật và nội dung của
một trong bốn khổ thơ.
“Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Trời tuôn nước mắt đời tuôn mưa”
Đấy là ngày “Bác đã lên đường theo tổ tiên”- ngày 2- 9- 1969.
Gần 40 năm đã qua nhưng chúng ta vẫn có thể được gặp Bác và
nghe những câu chuyện kể về Bác.
Ngữ văn Bài 23 Tiết 117
Văn bản: Viếng lăng Bác (Viễn Phương)
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim!
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.
I. Tìm hiểu chung
1. Tác giả:
Tên khai sinh là: Phan Thanh Viễn
(1928- 2005)- An Giang.
Là cây bút có mặt sớm nhất của lực
lượng văn nghệ giải phóng miền Nam
thời chống Mĩ.
- Thơ của ông nhẹ nhàng, giàu tình cảm.
2. Bài thơ:
- Hoàn cảnh ra đời:
Mạch cảm xúc:
Bố cục:
4- 1976 khi nhà thơ ra viếng Bác.
Lòng thành kính và niềm xúc động.
Theo trình tự không gian, thời gian.
II. Đọc - Hiểu văn bản:
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng.
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim!
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.
1. Khổ thơ thứ nhất: Nhà thơ ở bên lăng Bác lúc buổi sớm
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng
Là lời thông báo ngắn gọn: Nhà thơ từ miền Nam ra thăm Bác.
- Hình ảnh:
Hàng tre : trong sương bát ngát
xanh xanh, thẳng hàng.
Là hình ảnh thân thuộc của làng quê Việt Nam;
là biểu tượng cho dân tộc Việt Nam.
Tình cảm của nhà thơ với Bác là sự xúc động thành
kính; là tình cảm của người con đi xa nay mới có dịp
về thăm cha .
- Danh từ xưng hô: Con Tình cảm thân thiết
2, Khổ thơ thứ hai và thứ ba: Khi nhà thơ vào lăng viếng Bác.
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhoi ở trong tim!
* Hình ảnh:
Mặt trời đi qua trên lăng.
Mặt trời trong lăng rất đỏ
Dòng người đi
Kết tràng hoa dâng Bác
- Hình ảnh thực
- Hình ảnh ẩn dụ
- Hình ảnh thực
- Hình ảnh liên tưởng, ẩn dụ
Bác như mặt trời mang lại tự do, cuộc sống mới cho dân tộc Việt Nam; tình cảm của nhà thơ của nhân dân với Bác là sự tôn kính và lòng biết ơn.
- Bác nằm giữa vầng trăng sáng
- Hình ảnh thực, liên tưởng ẩn dụ
*Cảm xúc:
Nhói ở trong tim
Diễn tả biểu hiện cụ thể của nỗi
đau trước thực tế: Bác không còn.
Cảm xúc của nhà thơ vừa là sự kính trọng vừa
là nỗi xót xa.
Bác như vầng trăng, tâm hồn Bác sáng trong, dịu hiền và ấm áp.
Bác hoá thân vào thiên nhiên đất trời.
3. Khổ cuối: Trước khi nhà thơ rời lăng.
Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này!
Điệp ngữ :
Muốn làm
-con chim hót quanh lăng
-đoá hoa toả hương đâu đây
-cây tre trung hiếu chốn này.
Tâm trạng lưu luyến của nhà thơ muốn ở mãi nơi đây-
bên lăng Bác Hồ
*Hình ảnh cây tre trở lại ở cuối bài thơ khiến cho kết cấu
bài thơ trở nên tương ứng;cảm xúc của nhà thơ trở nên
trọn vẹn.
III, Tổng kết:
Ghi nhớ: Sách giáo khoa.
VI. Luyện tập:
1. Đọc diễn cảm bài thơ.
2. Chỉ ra nét đặc sắc về nghệ thuật và nội dung của
một trong bốn khổ thơ.







Hãy tưởng tượng và trò chuyện với người lính lái xe trong tác phẩm Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Nhìn bác tôi thật cảm động a chiến sĩ với pộ đồ quận đội đơn sơ và gian dị của người chiến sỉ tieu doi xe ko kính. v ới nuoc da ngam vi` mua vi gio’ nhung van ko ngug buoc’ chi mong dat nuoc duoc am no hanh phuc.
Tôi rat mai mắn khi dc ngoi va
That cam dong truoc tam long cua ng` linh toi hoi – vay khi xe khong con kinh cac a phai lam sao ạ?
a vui ve va tra loi ‘’ không có kính cũng thật bất tiện em à nhưng chúng ta vẫn lái những chiếc xe đó vì chi can trong xe co’ 1 trai tim ’’. Tuy bụi ùa vào làm những mái tóc đen xanh trở nên trắng xóa như người già, nhưng cũng chưa cần rửa rồi nhìn nhau cất tiếng cười ha ha. Ôi! tiếng cười của họ sao thật nhẹ nhõm. Gian khổ ác liệt,bom đạn của kẻ thù đâu có làm các pai nãn chí.Những chiếc xe không kính lại tiếp tục băng băng trên những tuyến đường ra trận, gặp mưa thì phải ướt áo thôi. Mưa cứ tuôn cứ xối nhưng họ vẫn chưa cần thay áo và cứ ráng lái thêm vài trăm cây số nữa, vượt qua những chặng đường ác liệt, đảm bảo an toàn cho những chuyến hàng rồi mưa sẽ ngừng,gió sẽ lùa vào rối áo sẽ khô mau thôi.
Khi được học "Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính" tôi cứ luôn suy nghĩ rằng những khó khăn gian khổ ác liệt đó chỉ có nhân vật trong bài thơ mới vượt qua được nhưng đó là những suy nghĩ sai lầm của tôi bởi được gặp, được trò chuyện với người chiến sĩ lái xe năm xưa, tôi mới hiếu rõ hơn về họ. Họ vẫn vui tươi, tinh nghịch. Bom đạn của giặc Mỹ ngày đêm nổ sát bên tai phá hủy con đường, cái chết luôn rình rập bên họ nhưng họ vẫn là những con người lạc quan,yêu đời.Anh sĩ quan lại kể cho tôi nghe trên những cung đường vận chuyển đó anh luôn được gặp những người bạn,những người đồng đội của anh. Có những người còn, có những người đã hy sinh...Trong những giây phút gặp gỡ hiểm hoi đó,cái vắt tay qua ô cửa kính vỡ đã làm cho tình đồng đội của họ thấm thiết hơn rồi những bữa cơm bên bếp Hoàng Cầm với những cái bát,đôi đũa dùng chung,quây quần bên nhau như một đại gia đình của những người lính lái xe Trường Sơn .Rồi những giây phút nghỉ ngơi trên chiếc võng đu đưa,kể cho nhau nghe sự ác liệt của những cung đường đã đi qua.Sự dũng cảm của các cô gái thanh niên xung phong luôn đảm bảo cho những chuyến xe thông suốt. Đúng là con đường của họ đang đi, nhiệm vụ của họ đang làm vô vùng nguy hiểm. Bom đạn Mỹ hạ xuống bất cứ lúc nào,cả ngày lẫn đêm.không chỉ các chiếc xe mất kính mà còn mất cả đèn nữa , rồi không có mui xe, thùng xe rách xước, những thiếu thốn này không ngăn cản được những chiếc xe vẫn chạy băng băng về phía trước của các a vì phía trước ấy là miền Nam ruột thịt.Nghĩ đến hình ảnh những chiếc xe băng băng về phía trước tôi lại nghĩ đến những người lính lái xe.
Họ thật dũng cảm,hiên ngang,đầy lạc quan,có chút ngang tàng nhưng họ sống và chiến đấu vì Tổ Quốc,vì nhân dân.Những chuyến hàng của họ đã góp phần tạo nên chiến thắng của dân tộc ta:chiến thắng mùa xuân năm 1975,giải phóng miền Nam ,thống nhất đất nước.